Chương 39

Lục Văn sống ở đây, chắc hẳn rất cô độc.

Thẩm Nam Chi dường như đã tưởng tượng ra cảnh khi nàng sai người hầu mang xà phòng đến cho Lục Văn, ánh mắt của hắn lóe lên chút ưu sầu và cô tịch.

Bước chân rời đi lại dừng lại tại chỗ, Thẩm Nam Chi lắc đầu, gạt bỏ ý định bỏ đi, hít sâu một hơi, quay người bước vào trong viện.

Gió nổi lên, lá rơi.

Thẩm Nam Chi vừa mới đặt chân vào sân viện của Lục Văn nửa bước, mà dường như trong cõi vô hình, nàng đã sải bước ngàn dặm.

Trước phòng nhỏ, Thẩm Nam Chi giơ tay gõ cửa, đợi một lát nhưng bên trong không có ai đáp lại.

Lặng một lúc, Thẩm Nam Chi lại gõ thêm vài tiếng, miệng thử gọi: "Lục Văn, ngươi có trong phòng không?"

"Lục Văn?"

Trong phòng vẫn im lặng, toàn bộ tiểu viện chỉ có mình Thẩm Nam Chi cẩn thận khẽ gọi.

Chẳng lẽ Lục Văn không có ở trong?

Thẩm Nam Chi nhìn quanh một vòng, không thể tự tiện vào trong, có thể Lục Văn thật sự không có ở đây. Nàng khẽ thở dài, định quay người rời đi, thì cửa phòng đột nhiên truyền ra chút tiếng động, lại chợt mở ra từ bên trong.

Thẩm Nam Chi giật mình vì tiếng động bất ngờ, ngẩng đầu lên đã đối diện ngay với khuôn mặt lạnh lùng, tái nhợt của Lục Văn. Chỉ thấy Lục Văn lặng lẽ nhìn nàng, đôi mày hơi nhíu lại, môi mỏng khép chặt như một đường thẳng, nhưng lại tỏa ra một luồng sát khí khiến Thẩm Nam Chi cảm thấy như thể hắn sẽ gϊếŧ nàng ngay lập tức.

Trong lòng hoảng hốt, Thẩm Nam Chi vô thức cúi đầu, vội vàng giơ thứ mình cầm trong tay lên, mở miệng: "Lục Văn, ta đến mang xà phòng cho ngươi."

Ánh mắt của nàng không thể nhìn rõ sát khí trong đôi mắt sâu của Lục Văn, nhưng khi nàng giơ xà phòng lên, nét mặt của Lục Văn thoáng ngưng đọng, rồi một mùi hương hoa quả lạ từ trong đó bay vào mũi, khiến vẻ mặt căng thẳng của hắn từ từ buông lỏng.

Lục Văn lúc này mới dần tỉnh lại từ giấc mộng mơ màng, lười biếng nhìn Thẩm Nam Chi hơi khẩn trương, cắn răng, thấp giọng: “Làm phiền tẩu tẩu tự mình đến một chuyến, đa tạ."

Xà phòng trong tay nàng được Lục Văn nhận lấy, Thẩm Nam Chi hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm thấy câu nói của Lục Văn vừa rồi nghe như có chút nghiến răng.

Thẩm Nam Chi ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy vẻ mặt Lục Văn bình thản, không có gì khác thường, ngay cả vẻ lạnh lùng khi mở cửa lúc nãy cũng tan biến, như thể đó chỉ là ảo giác của nàng.

Nhớ lại một chút, Thẩm Nam Chi nghĩ chắc là mình nhìn nhầm, bặm môi rồi không nghĩ thêm về vấn đề đó nữa, nhẹ nhàng nói: "Là ta phải cảm ơn ngươi mới phải, nếu sau này có chuyện gì cần, ngươi cứ trực tiếp nói với ta, đã mang đến tay ngươi rồi, vậy ta xin phép về trước."