*
Về đến phòng, Thẩm Nam Chi chọn ra vài miếng xà phòng ưng ý từ những gì mang đến từ Lục phủ, định đem tặng cho Lục Văn.
Nghĩ đến sự giúp đỡ của Lục Văn dành cho mình, Thẩm Nam Chi không hề qua loa, vẫy lui Xuân Hạ và Thu Đông, tự mình đến viện của Lục Văn.
Lục Văn ở khu phía Tây của Quốc Công phủ, khá xa nơi nàng ở. Đây là lần đầu tiên nàng đến khu này của phủ.
Khu phía Tây có vẻ khá vắng vẻ, sau khi đi qua hành lang yên tĩnh, dưới bức tường xanh, một căn viện nhỏ đơn sơ hiện ra trước mắt nàng.
Thẩm Nam Chi ngẩn người, tưởng có thể đã đi nhầm đến phòng của người hầu, nhưng làm sao có thể có người hầu sống một mình trong một căn phòng nhỏ như vậy? Nàng đã thấy qua phòng người hầu, đều là những dãy giường chung dài.
Nhưng nếu đây là nơi ở của Lục Văn, với tư cách là thứ tử của Quốc Công phủ, quả thật cũng có phần nghèo nàn, ngay cả Thẩm Nam Chi, người không được phụ mẫu yêu thương lắm, khi còn ở Thẩm gia, cũng có một gian viện không lớn không nhỏ, lại được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
Thẩm Nam Chi bước ra khỏi hành lang, chậm rãi tiến về phía tiểu viện, xung quanh yên tĩnh đến lạ, ngay cả tiếng ve kêu, chim hót dường như cũng không muốn lưu lại nơi đây, huống chi là những người hầu vốn phải canh giữ ở các cửa viện.
Trước cổng viện, Thẩm Nam Chi ló đầu nhìn vào bên trong, chỉ thấy một tiểu viện trống vắng, bên trong chỉ có một chiếc bàn đá tròn, không thấy bóng người, con đường nhỏ dẫn vào chính viện thì cửa phòng đóng chặt, không biết Lục Văn còn chưa dậy hay đã rời khỏi nơi này.
Thẩm Nam Chi cũng chỉ định mang xà phòng đến tận nơi để bày tỏ lòng cảm ơn, theo lẽ thường thì nàng cũng không tiện tự nhiên vào viện của tiểu thúc, nếu có người hầu đợi ở đây, nàng có thể giao cho người hầu của Lục Văn rồi rời đi. Nhưng nàng không ngờ lại không có ai trong viện.
Thẩm Nam Chi lại nhìn vào trong thêm vài lần, do dự một lúc, rồi quyết định đứng chờ trước cửa viện.
Gió mùa hè nhẹ nhàng mang theo chút mát mẻ, nhưng ánh nắng gay gắt không mềm mại như làn gió, giờ mới qua giờ Thìn, ánh nắng đã rực rỡ đến mức khiến người ta phải nheo mắt.
Đứng thêm một lúc nữa, Thẩm Nam Chi cảm thấy má mình nóng bừng, không chịu nổi ánh nắng trực tiếp chiếu lên người.
Trong viện vẫn không có động tĩnh gì, ngoài viện càng tĩnh lặng, trong lòng Thẩm Nam Chi có chút do dự, nghĩ rằng liệu có nên quay lại Nam viện, gọi người hầu mang xà phòng đến không.
Nhưng khi Thẩm Nam Chi vừa định xoay người rời đi, tầm mắt nàng lại rơi vào tiểu viện hoang vắng này. Nếu không phải nàng thực sự đã hỏi thăm qua về nơi ở của Lục Văn, chắc hẳn người khác sẽ cho rằng đây chỉ là một kho bỏ hoang trong Quốc Công phủ mà thôi.