Lục Văn co ngón tay lại, ngừng một lát, mới từ từ lấy ra một phong thư dính vết máu từ trong tay áo: "Đồ tẩu đánh rơi, trả lại cho tẩu."
Thẩm Nam Chi bất ngờ, vội vàng cầm lấy phong thư từ tay Lục Văn, kinh ngạc nhìn những vết máu trên phong thư. Một lúc lâu, nàng không biết nên vui mừng vì đã tìm lại được bức thư đã mất, hay lo lắng Lục Văn có nhìn thấy nội dung bên trong khiến nàng xấu hổ.
Khi nàng định ngẩng đầu lên muốn cảm ơn Lục Văn lần nữa, trước mặt đã không còn bóng dáng ao, chỉ thấy thân ảnh cao lớn dần dần biến mất trong bóng tối xa xa, cho đến khi hoàn toàn khuất dạng.
*
Sáng hôm sau.
Thẩm Nam Chi thức dậy, vội đi đến chính sảnh để thỉnh an Từ thị. Như đã dự đoán, nàng lại bị Từ thị lạnh nhạt. Không đầy một phút, Từ thị đã qua loa đuổi nàng ra ngoài.
Như vậy cũng giúp nàng không phải tốn thêm thời gian nịnh nọt, sau khi ra khỏi chính sảnh, Thẩm Nam Chi tự an ủi mình, thở phào một hơi.
Nàng nhớ rõ những gì đã hứa với Lục Văn, việc vào chính sảnh không mất nhiều thời gian, nên nàng có thể sớm đem xà phòng tới cho Lục Văn.
Ra khỏi chính sảnh, Thẩm Nam Chi đi thẳng về phía viện của mình. Cảm nghĩ trong lòng khiến bước chân nàng không tự chủ được nhanh hơn.
Khi rẽ qua khúc quanh, vì không nghe thấy bước chân người đến, hoặc có thể là nàng không chú ý, một bóng dáng đột ngột xuất hiện khiến nàng giật mình. Nhưng bước chân đã không kịp dừng lại, theo phản xạ nàng kêu lên một tiếng, rồi đυ.ng phải người đó.
"Ai da!" Tiếng kêu đau đớn vang lên bên tai Thẩm Nam Chi.
Nàng lảo đảo một chút, được Xuân Hạ và Thu Đông đỡ lại mới đứng vững. Khi nàng ngẩng đầu lên, ngạc nhiên phát hiện người va phải nàng lại chính là tứ tiểu thư Lục Oánh.
Thiếu nữ vốn được trang điểm xinh đẹp, giờ đang nằm ngã chỏng chơ trên mặt đất, cái mông đau đớn khiến nàng ta không thể giữ nổi vẻ kiêu ngạo vốn có, chỉ còn biết nghiến răng nghiến lợi nhăn mặt.
Thẩm Nam Chi hít một hơi lạnh, nàng không cố ý, thậm chí mơ hồ nhớ là Lục Oánh đã đâm vào nàng, nhưng trong lòng lại cảm thấy hình như sắp có một trận mắng chửi từ nàng ta.
Lục Oánh không làm nàng thất vọng, sau một tiếng kêu đau đớn, nàng ta lập tức phản ứng, nhận ra rằng mình đã mất mặt trước bao người, nàng ta thay đổi thái độ, dù phải nén đau, nhưng vẫn nhanh chóng đứng dậy, chỉ tay về phía Thẩm Nam Chi, giận dữ quát: "Ngươi đi đường không nhìn hả? Ai cho ngươi cái gan đẩy ta ngã xuống đất?"
Trước khi Thẩm Nam Chi gả cho Lục Hành, nàng đã có vài lần gặp Lục Oánh.