Thôi Anh Tú mất đi công việc khó khăn lắm mới có được, Thẩm Nam Chi đương nhiên cũng bị đánh chửi không ít.
Nhưng sau đó, vị đại thẩm kia vì cảm ơn Thẩm Nam Chi đã giúp đỡ, dạy nàng cách làm xà phòng.
Thẩm Nam Chi học rất nhanh, thậm chí tự nghiên cứu ra một số loại xà phòng có mùi và công dụng khác nhau, nàng còn nghĩ thầm rằng, nghề này có thể giúp gia đình kiếm thêm tiền.
Nhưng khi nàng hăng hái chia sẻ ý tưởng này với Thôi Anh Tú, bà ta lại vứt hết xà phòng nàng làm xuống đất, mắng mỏ, chê bai nàng.
"Tiện nhân kia dạy được cái gì tốt chứ? Nếu có thể phát tài thì sao nàng ta còn phải giặt đồ trong phòng giặt? Những thứ rởm rít này đem bán, người ta cười đến vỡ bụng mất. Nếu có thằng ngốc nào mua rồi giặt ra vấn đề thì sao? Ngươi muốn Thẩm gia chúng ta thân bại danh liệt hả?"
Ai lại tin vào xà phòng làm từ tay của một đứa trẻ tám tuổi chứ, sau khi bị đánh, Thẩm Nam Chi không còn nói về chuyện này với Thôi Anh Tú nữa, nhưng cách làm xà phòng nàng vẫn ghi nhớ trong lòng, giờ đây nàng có thể ưỡn ngực chắc chắn rằng xà phòng nàng làm sẽ không khiến ai gặp phải vấn đề gì.
Dù vậy, nó vẫn không phải là thứ đáng tiền.
Nghĩ đến đây, ý định muốn tặng xà phòng cho Lục Văn lại khiến Thẩm Nam Chi hơi sợ sệt.
Dù sao Lục Văn cũng là thứ tử của Quốc Công Phủ, còn nàng dùng xà phòng thấp kém này, chẳng phải làm giảm phẩm giá của hắn sao?
Thẩm Nam Chi há miệng, định nói gì đó, nhưng lại thấy khóe miệng Lục Văn cười càng thêm tươi, ý cười đã lan tới mắt, hắn lên tiếng trước khi nàng kịp mở lời: "Vậy thì cảm ơn tẩu tẩu trước, nhưng hôm nay muộn rồi, ngày mai vậy."
Thẩm Nam Chi nghẹn lời, không ngờ Lục Văn lại đồng ý ngay lập tức.
Hắn không chê.
Thẩm Nam Chi trầm mặc một lúc, đôi mi dưới ánh trăng khẽ run lên, nàng ngẩng lên gật đầu, nghiêm túc nói: "Được, vậy ngày mai đưa cho ngươi, cũng khuya rồi, mau đi nghỉ đi."
Cuối cùng, Thẩm Nam Chi nghĩ một chút rồi lại nói thêm: "Cảm ơn ngươi Lục Văn, hôm nay, thật sự rất cảm ơn ngươi."
Nói xong, Thẩm Nam Chi xoay người định đi.
Động tác xoay người của nàng kéo theo một làn tóc bay, như thể lại mang theo một mùi hương ngọt ngào, đưa vào mũi Lục Văn.
Lục Văn nhẹ nhàng động ngón tay, như thể vô tình chạm vào vật gì trong tay áo, khi hắn nhận ra, đã mở miệng gọi nàng lại: "Tẩu tẩu."
Thẩm Nam Chi quay lại, ánh trăng chiếu lên gương mặt thanh thoát của nàng, đuôi mắt hơi nhếch lên còn mang theo chút vui mừng chưa kịp giấu đi, đôi mắt sáng ngời, môi hơi mím, giọng nói nhẹ nhàng vỡ tan trong đêm tĩnh mịch, kéo theo một làn sóng vỗ về: "Sao vậy?"