Chương 34

Không biết vì sao, khóe miệng đang nhếch lên một chút, nụ cười chưa kịp lan đến mắt, nhưng trong ánh mắt của Lục Văn lại dâng lên một chút ấm áp, hắn nhìn thẳng vào Thẩm Nam Chi, đột nhiên hỏi: "Tẩu tẩu dùng gì để tắm?"

Thẩm Nam Chi khựng lại, sắc mặt hơi đỏ, nàng không hiểu nổi câu hỏi đột ngột của Lục Văn, hơn nữa câu hỏi này lại quá riêng tư, khiến nàng không biết trả lời sao cho phải.

Ngay sau đó, Lục Văn hạ mắt, lại nhẹ nhàng bổ sung: "Mùi máu trên người tẩu đã sạch rồi."

Lúc này Thẩm Nam Chi mới phản ứng lại, nhưng lại càng thấy xấu hổ hơn.

Lục Văn chỉ là một thiếu niên, hắn đã cứu nàng khỏi tay tên say rượu, điều này đã chứng minh được phẩm hạnh của hắn, nàng còn là tẩu tẩu của hắn, làm sao hắn có thể có hành động thiếu tôn trọng với nàng?

Vừa rồi hắn gϊếŧ chết tên say rượu, mặc dù phần lớn máu đã vương lên người nàng, nhưng nghĩ lại hắn chắc cũng bị nhiễm một chút.

Thẩm Nam Chi rũ mắt, giấu đi sự ngượng ngùng trong đó, nhưng khi đối diện với Lục Văn, không hiểu sao nàng lại có thêm chút dũng khí, nhẹ giọng đáp: "Ta tự làm xà phòng, tuy không phải là đồ quý giá, nhưng có tác dụng tẩy sạch vết bẩn, khử mùi và lưu lại hương thơm. Nếu ngươi cần, ta sẽ đi lấy cho ngươi."

Làm xà phòng này là Thẩm Nam Chi học được khi còn nhỏ, lúc theo Thôi Anh Tú làm việc ở phòng giặt đồ.

Ở phòng giặt đồ có một vị đại thẩm tự nghiên cứu làm ra một loại xà phòng, quần áo giặt xong sạch sẽ và thơm ngát, vì vậy bà ấy đã nhận được rất nhiều lời khen từ quản sự, thậm chí chủ tử cũng thường xuyên thưởng thêm cho bà ấy khi thấy quần áo được giặt sạch.

Còn Thôi Anh Tú cực kỳ bất mãn, nàng ta cho rằng đại thẩm kia chỉ là đầu cơ trục lợi, mọi người đều giặt quần áo như nhau, nhưng bà ấy lại được nhiều tiền hơn, vì vậy bà ta đã cùng những người trong phòng giặt đồ khác ức hϊếp đại thẩm kia.

Thẩm Nam Chi khi còn nhỏ không hiểu những âm mưu của trưởng bối, nàng chỉ thấy tò mò và thích thú với hương thơm ấy, vì vậy thường lén lút tiếp cận đại thẩm kia, muốn học cách làm xà phòng từ bà ấy.

Nhớ lại thời đó, vị đại thẩm ấy có lẽ là người đầu tiên nói câu đó với nàng.

Bà ấy dùng bàn tay chai sần vuốt đầu Thẩm Nam Chi, giọng điệu rất dịu dàng: "Đứa nhỏ này thật là đáng yêu."

Chính vì câu nói nàng chưa từng được nghe này, nên khi vị đại thẩm kia bị vu oan giấu đồ của chủ tử, Thẩm Nam Chi đã mạnh dạn đứng ra, chỉ đích danh kẻ vu oan cho đại thẩm, nhờ vậy đại thẩm mới giữ được công việc này.

Nhưng Thẩm Nam Chi không ngờ rằng, kẻ bày mưu tính kế chuyện này lại chính là mẫu thân của nàng. Hậu quả của việc nàng làm là khiến Thôi Anh Tú cùng nàng và những người khác tham gia vào chuyện này đều bị đuổi khỏi phòng giặt.