Thẩm Nam Chi ngẩn người, vội vàng xua tay giải thích: “Không phải vậy, ta… ta chỉ tình cờ đi qua, không phải đang nghe trộm, ta chỉ ra ngoài hít thở không khí thôi…”
Giọng của Lục Văn vẫn bình tĩnh, như thể hỏi nàng ăn cơm chưa: “Vậy tẩu nghe thấy gì rồi?”
Cảm thấy giải thích vẫn chưa đủ, Thẩm Nam Chi vội vàng lắc đầu, nhanh miệng nói: “Ta không nghe thấy gì cả!”
Cử động của Thẩm Nam Chi khiến mùi hương xung quanh nàng càng thêm mạnh mẽ, cuối cùng mùi hương vô hình này lại một lần nữa lọt vào mũi Lục Văn.
Hắn rất thích mùi hương này, nhưng trước đây hắn chưa từng ngửi thấy nó từ Thẩm Nam Chi.
Lục Văn động môi, đầu lưỡi không nhịn được thò ra một chút, nhẹ liếʍ qua đôi môi mỏng, như muốn nuốt mùi hương tỏa ra xung quanh, thử xem liệu có ngọt ngào như trong mũi hắn ngửi thấy không.
Nhưng đôi môi của Lục Văn lại lạnh lẽo, đầu lưỡi liếʍ qua, chỉ để lại một vết nước sáng bóng trên môi, chẳng có chút ngọt ngào nào, và khi Thẩm Nam Chi dừng cử động, mùi hương xung quanh dần dần tan đi, cuối cùng biến mất trong không khí.
Thẩm Nam Chi không để ý đến sắc mặt của Lục Văn, chỉ im lặng một lát rồi bỗng nhớ ra điều gì, vội ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng ánh mắt lại rơi vào khóe môi, nơi vừa bị hắn liếʍ qua, dưới ánh trăng, như quả anh đào vừa vớt từ nước lên, mượt mà ngon miệng.
Thẩm Nam Chi ngẩn người, nhận ra mình đang suy nghĩ linh tinh, vội quay đi, nghiêm mặt nói: “Lục Văn, hôm nay ngươi cứ coi như không nghe gì, không thấy gì, ta sẽ không nói với ai đâu, cảm ơn ngươi, lại giúp ta một lần nữa, ta sẽ đền đáp ngươi.”
Trong mắt Thẩm Nam Chi, tình cảnh của Lục Văn trong phủ Quốc Công có lẽ cũng giống như nàng lúc ở Thẩm gia, Lục Văn không phải con cháu chính thức của Lục Quốc Công mà là con rơi bên ngoài, vậy thì hắn có lẽ còn phải cẩn trọng hơn cả nàng.
Hôm nay, không biết là Lục Quốc Công đang bàn chuyện quan trọng gì với Lục Hành, nhưng chắc chắn không phải là chuyện người ngoài được biết. Lục Văn cũng giống như nàng, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của họ ngay trước cửa thư phòng. Nếu để người khác biết, có lẽ tình thế của Lục Văn sẽ càng thêm khó khăn.
Có lẽ vì hoàn cảnh tương tự nên Thẩm Nam Chi có chút cảm thông với Lục Văn, huống chi hôm nay Lục Văn còn cứu nàng khỏi tay tên say rượu. Chính vì sự xuất hiện kịp thời của Lục Văn mà nàng không bị phát hiện, trong lòng Thẩm Nam Chi, chút ác cảm và phản kháng trước kia với Lục Văn đã tan biến từ lâu.
Hắn chỉ là một thiếu niên hiền lành, lại cô đơn không nơi nương tựa mà thôi.
Lục Văn hơi nhướng mày, như thể nhìn thấy sự thương xót trong ánh mắt của Thẩm Nam Chi, không phải là đồng cảm, không phải là thương hại, mà lại là thương tiếc?