Thẩm Nam Chi ít khi nói nhiều như vậy với người khác, không biết có phải vì Lục Văn cứu nàng và chiếc áo đầy hơi thở nam nhân không thể bỏ qua này. Mặc dù lần đầu gặp không hòa thuận, hiện tại cũng không thân thiết, nhưng nàng vẫn lấy hết dũng khí nói ra tâm tư của mình.
Nàng thật sự vô cùng cảm kích hắn, có lẽ hắn chỉ là một người kiệm lời, nhưng tâm tính lại rất tốt.
Lục Văn im lặng liếc qua thi thể nằm bên cạnh, bên tai vang lên giọng nữ khàn khàn liên tục cảm ơn hắn, nhưng hắn chỉ cảm thấy trong lòng càng lúc càng bực bội.
Hôm nay gϊếŧ người không hề khiến hắn sảng khoái, thậm chí còn gợi lại một số ký ức không vui, khiến hắn muốn chém thêm vài cái gì đó. Tay hắn buông thõng bên cạnh, lòng bàn tay dần siết chặt, ngón tay khẽ ma sát một chút, rồi lại quay ánh mắt về phía mặt của Thẩm Nam Chi.
Báo đáp?
Một nữ nhân không thể bảo vệ bản thân, có thể báo đáp hắn cái gì chứ?
Lục Văn hạ thấp mặt, lạnh nhạt nói: “Không nói với người khác, tẩu tẩu định nuốt chửng nỗi nhục này sao?”
Nếu không thì sao?
Đây là phản ứng đầu tiên của Thẩm Nam Chi.
Nàng vốn dĩ không nên ra ngoài thành vào lúc này, vì bức thư của người ấy, nàng đã chậm trễ giờ giấc về phủ, chuyện này không thể trách ai được.
Dù đã gặp phải chuyện đáng sợ thế này, nàng có thể đi đâu để tìm công đạo? Nếu không nuốt xuống, chẳng lẽ nàng đi tìm ai làm chủ cho mình sao?
Sẽ không có ai làm chủ cho nàng.
Nhưng rất nhanh, Thẩm Nam Chi lại đột nhiên tỉnh ra, hôm nay nàng suýt chút nữa bị hại, nhưng cuối cùng cũng không sao, còn Lục Văn thì thật sự đã gϊếŧ người.
Thi thể nằm bên cạnh khiến nàng lần đầu chứng kiến cảnh người chết, sống lưng lạnh toát, nàng vô thức lùi lại một bước, vội vàng nói: “Ngươi… ngươi yên tâm, Lục Văn, chuyện hôm nay ta tuyệt đối sẽ không nói cho ai biết, người này… người này chết là đáng đời, ta sẽ không để ngươi bị liên lụy, ta sẽ xử lý thi thể này, sau này nếu có ai điều tra… ngươi cứ coi như không biết gì, ngươi yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Lúc này, Lục Văn thật sự nhíu mày, không thể duy trì vẻ thờ ơ nữa.
Hắn chỉ gϊếŧ một con côn trùng, vậy mà nàng làm như thể trời sắp sập đến nơi, vừa rồi rõ ràng còn sợ hãi lùi xa nửa bước, giờ lại nói những lời này, thân hình nàng run rẩy, lại cảnh giác bước về phía thi thể của tên say rượu kia.
Khi Thẩm Nam Chi dùng ngón tay chạm vào thi thể đã mất đi nhiệt độ, chỉ trong chốc lát, nàng liền vội rụt tay lại, rõ ràng là sợ hãi đến mức không chịu nổi.
Nhưng trong mắt Thẩm Nam Chi, Lục Văn vẫn chỉ là một nam tử chưa đầy hai mươi, nàng lớn hơn hắn, là tẩu tẩu của hắn, hắn là vì cứu nàng đã vô tình gϊếŧ người, nàng tuyệt đối không thể làm liên lụy hắn chút nào.