Chương 26

Nhưng Thẩm Nam Chi lại dừng khóc dưới ánh mắt của hắn, khuôn mặt đầy máu của nàng, ánh mắt ướt đẫm, lại chẳng hề dữ tợn hay đáng sợ, nàng cứ nhìn thẳng vào hắn, giống như một chú mèo con lạc đường tìm được chủ nhân đến đón về.

Ánh mắt hắn từ từ nhìn xuống, một mảng da thịt trắng nõn rơi vào tầm nhìn, sóng mắt dâng trào, không cần chạm vào hắn đã cảm nhận được sự mềm mại đó. Chiếc yếm màu hồng nhạt như sắp không thể che hết được thân hình nàng. Sự căng tròn, đầy đặn này hoàn toàn đối lập với dáng vẻ nhút nhát thường ngày của nàng. Dáng vẻ xuân sắc trong ánh mắt mê hoặc của nàng lại càng câu người, khiến người ta nảy sinh những tà niệm.

Hèn chi tên say rượu kia lại mất lý trí đến vậy, quả thật nam nhân nhìn là sinh ra du͙© vọиɠ hạ lưu, nhưng trong lòng Lục Văn lại nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ.

Nếu lúc này xé rách quần áo của nàng, liệu nàng có lại khóc lóc cầu xin sợ hãi như trước không?

Đang nghĩ vậy, Thẩm Nam Chi theo ánh mắt không chút che giấu của Lục Văn nhìn xuống, thấy cảnh tượng trước ngực, nàng lập tức thét lên một tiếng, vội vàng quỳ xuống rồi quay người, tay luống cuống kéo lại cổ áo rách nát của mình: "Xin lỗi... không... ta không phải... ta..."

Tên say rượu lúc nãy đã xé rách áo của nàng, trong lúc hoảng loạn nàng quên mất mình đang trong bộ dạng thảm hại, lại để cho tiểu thúc nhìn thấy toàn bộ.

Thẩm Nam Chi quay lưng lại với Lục Văn, không dám ngẩng đầu lên, bộ áo rách không thể khôi phục lại như cũ, tai nàng nóng bừng, mặc dù bóng đêm che đi khuôn mặt đỏ ửng, nhưng vẫn không ngừng cảm thấy toàn thân căng thẳng, xấu hổ.

Nàng thật không biết một người có thể rơi vào tình cảnh khốn cùng đến mức này, suýt chút nữa bị hạ nhục, lại còn để tiểu thúc nhìn thấy bộ dạng quần áo tả tơi của mình.

Nước mắt vừa nguôi ngoai lại bắt đầu dâng lên.

Đang cố kìm nén, đột nhiên vai Thẩm Nam Chi nặng trĩu, một hơi ấm, mang theo hơi thở lạnh lẽo bao bọc lấy bờ vai trần trụi của nàng, nàng ngạc nhiên quay đầu, mới phát hiện mình đã được khoác một chiếc áo rộng màu đen.

Lục Văn không biết từ khi nào đã thu lại kiếm vào vỏ, chỉ mặc một thân áo trắng, vẻ mặt lãnh đạm đứng sau lưng nàng.

Chàng trai khôi ngô tuấn tú, thoát khỏi bộ đồ đen u ám, giờ đây dưới ánh trăng, sườn mặt góc cạnh sắc nét phát ra ánh sáng dịu dàng, như một thiên thần rơi xuống trần gian, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Thẩm Nam Chi ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng tỉnh lại.

Nàng vội vàng từ dưới đất đứng dậy, mặc dù chân còn hơi mềm, nhưng vẫn cố gắng đứng vững, bước tới trước mặt Lục Văn, kéo chặt áo khoác, hơi ngại ngùng nói: "Lục Văn, hôm nay đa tạ ngươi, nếu không có ngươi, ta... ta thật không biết sẽ bị đối xử thế nào, ta sẽ báo đáp ngươi! Còn nữa... áo của ngươi, ta sẽ giặt sạch trả lại, chỉ là... chuyện hôm nay có thể xin ngươi đừng nói cho người khác được không, làm ơn giúp ta."