Chương 24

Vừa rồi, nàng rõ ràng đã khóc thảm thiết, vật vã giãy dụa.

Sao đến khi đối diện với hắn, lại thành ra bộ dáng làm người khác thương xót như thế này.

Lục Văn hơi nhíu mày, thực ra từ xa hắn đã nghe thấy tiếng cầu cứu của nàng, nhưng chưa xác định được người bị hại là ai, hắn đã định mặc kệ rời đi.

Chuyện này vốn không phải là việc hắn nên nhúng tay vào, trước đây hắn cũng không ít lần can thiệp vào chuyện người khác, kết quả thế nào, hắn chắc chắn hiểu hơn ai hết.

Nhưng hắn nhận ra nàng.

Cô nương đêm tân hôn khóc đến mức khiến hắn không thoải mái, giờ phút này lại bị nam tử say đè lên, lộ ra vẻ mặt hắn từng nghĩ đến.

Hắn muốn nhìn cho rõ hơn, muốn nhìn rõ vẻ mặt hắn đã muốn thấy từ lâu.

Nhưng vì sao lại ra tay.

Lục Văn lạnh lùng nhìn thanh kiếm trên tay, ánh trăng đỏ rực nhuốm đỏ thanh kiếm bạc, máu nóng không thể sưởi ấm thanh kiếm lạnh lẽo, chỉ càng thêm lạnh, đông cứng, cuối cùng khô lại thành vết bẩn khiến người ta ghê tởm.

Sai một lần, sao lại có thể phạm sai lầm lần thứ hai, Lục Văn cảm thấy ảo não về hành động của mình, hắn lắc nhẹ thanh kiếm, rồi từ từ ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Nam Chi.

Vậy thì gϊếŧ nàng.

Để nàng không thể thốt ra lời khiến hắn ghê tởm, như vậy có lẽ không tính là sai lầm nữa.

Lục Văn từ từ nâng tay, thanh kiếm vẫn đẫm máu theo động tác của hắn, cuối cùng chỉa vào cổ nàng, chỉ cần một nháy mắt, có thể cắt đứt chiếc cổ nhỏ, để máu tươi phun ra, kết thúc sai lầm này.

*

Thẩm Nam Chi vẫn cúi đầu khóc thút thít, chợt từ hoảng hốt tỉnh táo lại, không thể kìm nén tiếng nghẹn ngào, nhưng cũng nức nở: “Lục Văn, cảm ơn đã cứu ta, ta…”

Tiếng nghẹn ngào quá nặng khiến những lời cảm ơn trong lòng nàng chưa kịp nói ra, nhưng khi nàng ngẩng đầu, lại đối diện với vẻ mặt sững sờ của Lục Văn.

Lục Văn hơi nâng tay, không biết là mới vừa nâng lên một chút, hay là động tác trước chưa kịp buông xuống.

Nhưng khi nàng ngơ ngác nhìn hắn một lúc, cánh tay cầm kiếm đã hạ xuống, im lặng thả xuống bên người, ngay cả chuôi kiếm nắm chặt cũng thả lỏng ra đôi chút.

Nàng không để ý đến chi tiết này, lòng nàng chỉ đầy ắp sự may mắn và an tâm sau khi thoát chết.

Nàng thực sự đã bị dọa sợ, dù nàng thường hay cảm thấy bi quan, thậm chí nghĩ rằng chết đi còn dễ chịu hơn, nhưng đến khi nguy hiểm thật sự đến gần, nàng mới hiểu được cảm giác sợ hãi.

Nàng không muốn chết, càng không muốn bị tên say rượu kia làm nhục. Nàng vẫn giữ lại một tia hy vọng trong lòng, mơ ước rằng một ngày nào đó nàng sẽ thoát khỏi cuộc sống hiện tại.

Nhưng để thoát khỏi cuộc sống này, điều kiện tiên quyết là phải sống, sống thật tốt.