Chương 22

*

Vì phải ở lại tiệm trà lâu một chút, nàng không để xe ngựa chờ trước tiệm, sai người đánh xe vào thành nghỉ ngơi một lúc, hẹn canh giờ gặp lại ở cổng thành.

Nhưng vì chuyện hồi âm của người nọ, nàng ở lại tiệm trà lâu hơn chút ít, khi ra khỏi tiệm, đã qua hoàng hôn.

Sắc trời dần tối, con đường ngoại thành đã vắng lặng, còn một đoạn dài mới đến cổng thành, nàng không khỏi bước nhanh hơn, cảm thấy con đường vắng vẻ trong đêm quá âm u, có chút đáng sợ.

Không biết đã đi bao lâu, xung quanh truyền đến những tiếng xào xạc, như tiếng gió thổi qua cành cây, cũng như có ai đó lặng lẽ bước đi trong bóng tối.

Xung quanh đã hoàn toàn tối đen, mây đen dày đặc che khuất ánh trăng yếu ớt, nàng không khỏi cảm thấy khó nhìn rõ con đường dưới chân, vừa vấp phải một viên đá nhỏ, suýt nữa ngã, vội vàng ổn định lại thân hình, nhưng vẫn không dám giảm bước chân.

Chỉ cần đi thêm một chút nữa là tới cổng thành, nhưng xung quanh rừng cây rậm rạp che khuất bức tường thành cao mà lẽ ra nàng đã thấy từ lâu, làm nàng cảm thấy trong lòng lo lắng nhiều phần.

Đang chuẩn bị tăng tốc, đột nhiên có một tiếng động bất ngờ, một bóng đen cao lớn từ trong bóng tối lao ra, nhào vào nàng, mùi rượu nồng nặc khiến nàng không kịp kêu lên, suýt nữa ngất đi vì choáng váng.

"Tiểu mỹ nhân, đêm khuya sao lại một mình đi trên con đường vắng này? Có phải đang chờ gặp ca ca không?" Giọng nói trầm đυ.c như rít qua tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ nàng, theo sau là một tiếng ợ rượu nặng mùi.

"Không không! Ngươi nhận nhầm rồi! Ngươi… ngươi… buông ta ra!" Nàng hoảng hốt, suýt ngất đi nhưng lại bị tình huống hiện tại đánh thức, hoảng hốt vùng vẫy, chẳng kịp nghĩ nhiều, chỉ muốn nhanh chóng chạy đi.

Nhưng gã say như không nghe thấy lời nàng, chỉ nghe thấy một giọng nữ mềm mại và yếu ớt, khiến gã ngứa ngáy trong người, cảm giác nóng bức khó chịu, cơn thèm khát chi phối suy nghĩ của gã, khiến gã càng ôm chặt lấy nàng hơn, kéo tay nàng vào lòng.

"Á! Ngươi làm gì vậy! Ta thật sự không quen ngươi… buông ra… buông ta ra!" Nàng biết mình đã dùng hết sức lực nhưng vẫn không thể thoát khỏi tay gã.

Cảm giác điên cuồng của hán tử say khiến nàng sợ hãi, toàn thân run rẩy không ngừng, nước mắt vội vàng tuôn ra từ khoé mi, tiếng gọi của nàng đã mang theo âm điệu nghẹn ngào, nhưng hán tử say kia vẫn không buông tay nàng ra.

Soạt…

Một tiếng xé vang lên, vai nàng lạnh buốt, nàng lập tức trừng mắt.

Cổ áo nàng bị nam tử say xé mạnh, da thịt lộ ra khiến nàng nổi đầy da gà.

Trong khoảnh khắc hoảng loạn, thân hình nặng nề của gã áp sát nàng, hệt như muốn hành sự ngay tại chỗ.