Chương 21

Dù người kể chuyện cũng giải thích cho nàng về các bài thơ của người kia, nàng vẫn không hoàn toàn hiểu được cảm xúc đối phương muốn truyền tải.

Dù vậy, nàng vẫn kiên trì, chép lại những câu thơ của người kia một lần rồi lại một lần. Nhưng lại xấu hổ không dám để người thấy những chữ viết không đẹp của mình. Thế nên, nàng lại tiếp tục sao chép những thơ từ không hiểu rõ, ngắn gọn kể lại những thay đổi trong cuộc sống của mình.

*

Hôm nay tiệm trà vắng vẻ, người kể chuyện vừa mới kể xong một câu chuyện, ngồi ở bàn nhỏ trong góc, nhàn nhã uống trà.

Khi ánh mắt nhìn lên thấy có người đến, người kể chuyện mỉm cười, nhanh chóng đứng dậy đón chào: "Ta còn đang nghĩ nếu ngươi tới, chẳng phải rất vui sao? Ai ngờ vừa mới nhắc, ngươi đã đến rồi."

Vì nàng thường không thể tùy tiện ra ngoài phủ, thời gian đến tiệm trà cũng rất hạn chế, nhưng lại khá cố định. Người kể chuyện đã dần nhận ra quy tắc đó.

Hôm nay cũng là thời gian nàng thường đến, chỉ là sau này có lẽ sẽ không còn như trước nữa.

Nàng nhẹ nhàng gật đầu, hơi không tự nhiên đi về phía người kể chuyện, đến gần mới thì thầm nói: "Hôm nay lại làm phiền ngài rồi."

Người kể chuyện cười lớn vẫy tay, đứng dậy nói: "Theo ta đi, người nọ mới vừa qua, đã gửi thư lại cho ngươi rồi."

Nàng nghe thấy vậy, ánh mắt sáng lên: "Thật sao?"

Đã gần nửa năm kể từ lần hồi âm trước của người kia, nghe thấy tin tức này, nàng vui mừng vô cùng.

"Đúng thật, nếu ngươi đến sớm một chút, có thể đã gặp người ấy rồi đấy." Người kể chuyện trêu đùa.

Nàng hơi sững sờ, nhanh chóng cảm thấy mặt nóng lên, vội vàng cúi đầu, theo sát bước chân người kể chuyện, nhỏ giọng nói: "Ngài… đừng trêu đùa ta."

Người kể chuyện chắc hẳn lớn hơn nàng vài tuổi. So với bằng hữu kia, nàng lại có nhiều liên hệ với người kể chuyện hơn, nhưng qua nhiều năm, nàng vẫn cảm thấy có phần xa lạ và khách sáo, người kể chuyện cũng không để ý.

Trước kia, người kể chuyện cũng nhiều lần đề nghị giúp nàng và người nọ hẹn gặp mặt, nhưng nàng đều từ chối không chút do dự.

Nàng chưa từng nghĩ đến việc gặp người ấy, không phải không muốn, mà là không dám.

Nếu nói việc kết bạn với người nọ là bước đi lớn nhất nàng dám làm, thì gặp mặt nhau, đương nhiên là điều không dám nghĩ tới.

Nàng bình thường, từ trong ra ngoài, chẳng có gì đáng kể, không biết sẽ nói gì khi gặp mặt người ấy. Liệu người ấy có vì sự tầm thường của nàng rồi cắt đứt mối liên hệ với nàng không?

Càng quen biết người nọ lâu, thư từ qua lại càng nhiều, nàng càng trân trọng mối duyên khó có này, không dám vượt quá ranh giới, sợ mất đi tình cảm quý giá ấy.

Có lẽ đây là ân huệ lớn nhất ông trời ban cho nàng, nàng nghĩ vậy là đủ rồi.