Chương 24: Từ từ rèn luyện

Trường Đình nhìn vào thư phòng, mỉm cười vẫy tay với Tiêu Hành nói rằng: "Tiêu hiệu úy, mau vào trong đi..." Vừa nói vừa hạ giọng thì thầm: "Nếu không, ngài ấy lại nổi cơn thịnh nộ cho xem."

Tiêu Hành ngạc nhiên nhìn nàng một cái, tuy không nói gì nhưng trong lòng lại nghĩ: “Vương gia tuy có phần nghiêm khắc, nhưng với sự tu dưỡng của ngài, quyết không phải là người dễ dàng phát giận vô cớ...” Sau đó, Tiêu Hành chắp tay hành lễ với Trường Đình, vén áo bước nhanh về phía thư phòng của Triệu Quyền.

Triệu Quyền đang ngồi nhàn nhã trên chiếc trường kỷ nhỏ dùng để nghỉ ngơi, trên đó đặt một chiếc bàn nhỏ.

Triệu Quyền kẹp một quân cờ đen giữa hai ngón tay, dường như đang suy nghĩ đắn đo chưa quyết.

Tiêu Hành không dám quấy rầy, chỉ cúi người đứng lặng yên một bên.

Triệu Quyền chậm rãi lên tiếng hỏi: "Có phải phương Bắc đã có tin tức rồi chăng?"

Tiêu Hành chắp tay, nghiêm giọng đáp: "Người của thuộc hạ cài vào từ năm ngày trước, đến nay vẫn chưa truyền về tin tức gì, thuộc hạ có phần lo lắng..."

Triệu Quyền chăm chú nhìn bàn cờ, chỉ lặng lẽ trầm tư mà không nói gì, hồi lâu sau mới nói: "Triều đình hiện nay rất yên ổn, không hề có chút tin tức nào, nhưng chính bởi vì như vậy nên bổn vương lại càng lo lắng hơn, rốt cuộc đã xảy ra sơ suất gì?" Nói xong, hắn nhẹ nhàng gõ quân cờ đen lên mặt bàn.

Tiêu Hành không nói gì, Triệu Quyền ném quân cờ vào hộp cờ, đứng dậy, nói: "Ngươi qua đây!"

Hắn trở về bên án thư, lấy ra một tấm bản đồ trải ra trên bàn.

Tiêu Hành vội vàng tiến lại gần cùng Triệu Quyền tỉ mỉ diễn giải, bàn bạc về binh sự.

Hai người thảo luận gần một canh giờ. Tiêu Hành lĩnh mệnh, Triệu Quyền cũng cùng hắn ta đi ra ngoài.

Khi bước ra bỗng thấy Trường Đình đang ngồi xổm dưới bậc thềm, tay cầm một miếng bánh bao nhỏ cười tươi tắn, đang đùa nghịch với một con bồ câu trên mặt đất.

Ánh mắt nàng cong cong, nhưng con bồ câu dường như không mấy quan tâm mà chỉ ngẩng cao đầu bước đi, chẳng hề để ý đến Trường Đình.

Dường như nghe thấy tiếng bước chân của Triệu Quyền, Trường Đình liền ném miếng bánh bao trước mặt con bồ câu rồi đứng dậy, cười hồn nhiên nhìn về phía Triệu Quyền và Tiêu Hành, hỏi rằng: "Vương gia, ngài định ra ngoài sao?"

Triệu Quyền vốn đang lạnh mặt nhưng không ngờ Trường Đình cười một cách vô tư như vậy.

Hắn nhìn nàng một cái nhưng không nói lời nào, thấy Triệu Quyền im lặng, Trường Đình tự nhiên quay sang nhìn Tiêu Hành.

Tiêu Hành thấy Vương gia chưa mở lời, sao mình dám tùy tiện nói trước, nhưng cũng không nỡ phớt lờ Trường Đình nên chỉ khẽ gật đầu nhẹ một cái.

Trường Đình thấy Triệu Quyền không để ý đến mình, tuy không bực bội nhưng cũng không muốn chọc tức hắn thêm, nàng cúi đầu nhìn con bồ câu ngốc nghếch kia.

Đột nhiên, con bồ câu vỗ cánh bay lên đáp xuống vai của Triệu Quyền.

Trường Đình nghe tiếng động nhìn qua, chỉ thấy con bồ câu đang đứng trên vai Triệu Quyền, thân thiết mổ nhẹ lên vai hắn vài cái rồi lại nghiêng đầu nhìn Trường Đình với vẻ khinh khỉnh.

Lại nhìn Triệu Quyền, thần thái của hắn và con bồ câu thật sự giống nhau như đúc.

Trường Đình hừ nhẹ một tiếng về phía con bồ câu, Triệu Quyền cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều, liếc mắt nhìn Trường Đình một cách hững hờ rồi từ tốn nở một nụ cười.

Hắn quay đầu lại trêu đùa con bồ câu trên vai, tỏ ra rất hài lòng với con vật này.

Triệu Quyền nhẹ nhàng phủi vai, con bồ câu lập tức tự bay lên đậu xuống mái nhà.

Triệu Quyền bước xuống bậc thềm đứng trước mặt Trường Đình, nói: "Đi theo bổn vương, chúng ta đến xem cô nương mà ngươi đã cứu về." Nói xong, hắn liền nhấc chân bước ra ngoài.

Trường Đình vội vã theo sau Triệu Quyền, còn quay đầu nhìn con bồ câu một cái rồi lẩm bẩm sau lưng Triệu Quyền với giọng nhỏ nhẹ: "Đồ chim không biết điều, ngươi còn không nhìn xem ngươi đang nịnh bợ ai, rồi sẽ có ngày ngươi chịu khổ mà thôi..."

Khóe miệng Triệu Quyền khẽ nhếch lên nhưng hắn vờ như không nghe thấy gì, sải bước lớn tiến về phía viện của Trường Đình.

Trường Đình thỉnh thoảng lại đưa tay chỉnh lại chiếc mũ giáp, lẽo đẽo theo sau Triệu Quyền, trong lòng thầm tiếc vì không được ra ngoài phủ.

Triệu Quyền bước vào tòa Vãn Nguyệt Lâu nhưng không đi thẳng đến phòng của cô nương kia mà trực tiếp tiến vào đại sảnh.

Các nha hoàn lần lượt hành lễ, Triệu Quyền tiện miệng hỏi những người xung quanh: "Tình hình thương tích của vị cô nương kia thế nào rồi?"

Nha hoàn Lục Kiều bước lên trả lời: "Bẩm Vương gia, từ khi cô nương ấy được cứu về ngày hôm qua, đến nay vẫn chưa hạ sốt, hôn mê không tỉnh lại. Hôm qua thái y đã đến xem qua, nói rằng cô nương ấy không chỉ chưa lành vết thương ngoài, mà còn rơi xuống nước, thêm vào đó là sợ hãi và lo lắng, nên tổn thương đến phế phủ. Vì vậy mà bệnh tình mới trở nặng như thế, may mắn là ý chí sống của cô nương ấy rất mạnh. Theo lời thái y, nếu cơn sốt này có thể hạ, thì cũng không có nguy cơ mất mạng, Thái y đã kê đơn thuốc, đêm qua chúng nô tỳ đã chăm sóc cô nương ấy suốt một đêm, may sao cơn sốt cũng đã giảm đi rồi."

Nghe xong, Triệu Quyền gật đầu rồi căn dặn: "Các ngươi hãy chăm sóc chu đáo, khi nào cô nương ấy tỉnh lại thì báo cho bổn vương biết..."

Nói đến đây, hắn không khỏi nhìn sang Trường Đình, thấy hai mắt nàng thâm quầng.

Ban đầu hắn cứ nghĩ là do nàng dậy quá sớm nhưng giờ mới nhận ra, đêm qua chắc chắn nàng đã cùng người khác lo lắng và vất vả không ít.

Đột nhiên, hắn lạnh lùng hỏi nha hoàn kia: "Còn nàng thì sao?" Nói rồi, hắn nhìn về phía Trường Đình.

Nha hoàn vô cùng hoảng hốt, khúm núm đáp: “Giang cô nương đêm qua cũng đã chăm sóc cho vị cô nương ấy rất lâu, sau khi chúng nô tỳ khuyên giải, nàng mới đi nghỉ.”

Triệu Quyền nhìn sang Trường Đình, nhưng lại lạnh lùng nói với nha hoàn kia: “Bổn vương giữ nàng lại trong phủ là để nàng làm những việc như thế này sao? Một người bệnh mà các ngươi cũng không chăm lo được, vậy còn có ích gì nữa!”

Nha hoàn sợ hãi đến mức mặt mày tái mét, vội vàng quỳ xuống, cả một gian phòng đầy nha hoàn cũng đều quỳ theo. Chỉ nghe thấy Lục Kiều run rẩy bẩm: “Xin Vương gia thứ tội! Nô tỳ không dám nữa, xin Vương gia thứ tội…”

Trường Đình nhíu chặt mày, lại vì mình mà người khác bị trách phạt.

Nguyên nhân cũng chỉ vì mình đã làm những việc mà hắn không muốn mình làm, chẳng lẽ trong lòng hắn, mình nhất định phải như một con rối gỗ đi từng bước theo sự chỉ dẫn của hắn mới có thể làm hắn hài lòng hay sao? Người này quá coi trọng sự kiểm soát, hoàn toàn không để ý đến suy nghĩ của người khác.

Trường Đình thậm chí nghi ngờ không biết hắn có thực sự xem những người xung quanh là "người" hay không.

Trường Đình nén lại cơn giận trong lòng, bước lên chắp tay thưa: “Xin Vương gia nguôi giận! Trường Đình thân phận hèn mọn, thực không đáng để Vương gia phải như vậy, nếu Vương gia không vừa lòng, từ nay ta sẽ không làm nữa. Xin Vương gia đừng trách phạt họ.” Trường Đình cúi đầu không muốn tranh cãi thêm, chỉ nhận lỗi nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác lạnh lùng.

Triệu Quyền thấy Trường Đình cúi đầu khuất phục, trong lòng có chút nhẹ nhõm.

Tuy hắn biết nàng chắc chắn bất mãn nhưng việc nàng chịu nhận lỗi cũng là một sự tiến bộ, tính cách ngang ngạnh của nàng, muốn uốn nắn cũng không phải chuyện một sớm một chiều, từ từ rèn luyện dần dần thì cũng không phải là không thể.

Triệu Quyền hòa nhã nói với Trường Đình: “Bổn vương có việc cần ra khỏi phủ, ngươi không cần theo, cũng không cần đến chỗ của thị vệ, cứ ở lại trong viện của mình nghỉ ngơi cho tốt đi.”

Nói rồi hắn ngừng lại một lát, tiếp: “Ngày mai đừng để bổn vương thấy ngươi trong bộ dạng tiều tụy thế này nữa...”

Trường Đình nhẹ giọng đáp: “Vâng,” rồi cũng không nói thêm gì, xem ra tâm trạng Triệu Quyền vẫn khá tốt, hắn nhìn quanh một lượt, chau mày nói: “Đồ đạc trong phòng ngươi đều đã cũ kỹ cả, đáng lẽ phải thay từ lâu rồi.”

Nói rồi, hắn quay sang nha hoàn Lục Kiều đang quỳ dưới đất mà dặn dò: “Dọn dẹp phòng của cô nương nhà ngươi cho tốt, thiếu thứ gì thì đến chỗ Trương Miễn mà lĩnh.”

Lục Kiều vội vã đáp: “Vâng,” nhưng vẫn cung kính quỳ dưới đất không dám đứng dậy.

Triệu Quyền liếc nhìn Trường Đình vẫn cúi đầu im lặng, rồi nhấc chân bước ra khỏi viện.

Trường Đình từ từ ngẩng đầu lên nhìn bóng dáng Triệu Quyền rời đi, trong lòng thầm thở dài: “Sư huynh, giờ huynh đang ở đâu thế?”



Đêm đó, giờ Tý đã qua, Trường Đình đang say ngủ bỗng nghe ngoài viện có tiếng bước chân dồn dập.

Trường Đình ngồi dậy vén màn giường lên, thấy các nha hoàn bên ngoài vẫn chưa tỉnh dậy, nàng nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần như thể đang hướng thẳng tới Vãn Nguyệt Lâu, liền vội vàng bước xuống giường lấy áo khoác mặc vào.

Trường Đình đang cài thắt lưng chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc.” Các nha hoàn bên ngoài cũng bị đánh thức, một người thấy Trường Đình đã mặc chỉnh tề, mặt đầy vẻ lo lắng, hỏi: “Cô nương, có chuyện gì thế này?”

Đêm khuya thế này, lại còn trong nội viện của vương phủ, chỉ e chẳng phải chuyện gì tốt lành.

Trường Đình tuy nhíu mày nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh, trầm giọng nói: “Không có việc gì, ta ra ngoài xem thử.”

Nha hoàn lo lắng thưa: “Cô nương... việc này...”

Trường Đình khẽ gật đầu trấn an nàng ấy rồi tiện tay lấy thanh kiếm, mở cửa phòng bước ra sân.

Hồng Đường và các nha hoàn khác cũng lần lượt từ phòng mình đi ra, ai nấy đều vẻ mặt kinh hoàng.

Trường Đình đứng giữa sân, cất tiếng hỏi lớn ra ngoài viện: “Người ngoài viện là ai?”

Bên ngoài im lặng một lúc rồi có một giọng lớn đáp: “Giang cô nương, Vương gia sai chúng ta đến đón cô nương, xin cô nương mau chóng ra gặp!”

Trường Đình suy nghĩ, nếu Triệu Quyền muốn gây bất lợi cho mình căn bản không cần phải phiền toái như thế này.

Hơn nữa, nếu hắn muốn bắt mình cũng chẳng phải là chuyện dễ dàng.

Trường Đình siết chặt thanh kiếm trong tay, lòng dấy lên sự tự tin mãnh liệt, tự mình tiến lên mở cửa viện.

Ngoài viện có một đội thị vệ đang đứng, người dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, giữa màn đêm mờ ảo không thể nhìn rõ dung mạo.

Thấy Trường Đình mở cửa viện, người ấy chắp tay hỏi: “Giang cô nương có ở trong chăng?”

Trường Đình chắp tay đáp lễ, trả lời: “Chính ta đây, không rõ đêm khuya thế này, Vương gia có việc gì tìm ta?”

Viên quân sĩ không ngờ Trường Đình tự mình ra mở cửa, vội chắp tay nói: “Giang cô nương, Vương gia chỉ dặn thuộc hạ đến mời cô nương qua, sự việc khẩn cấp, mong cô nương mau chóng lên đường!”

Trường Đình hơi trầm ngâm, trầm giọng đáp: “Được, hãy dẫn đường đi!”

Quân sĩ cúi chào Trường Đình rồi mặt mày nghiêm nghị, quay người hoà vào màn đêm.

Trường Đình toan bước ra, Hồng Đường cùng các nha hoàn phía sau lo lắng gọi: “Cô nương…”

Trường Đình quay đầu lại, mỉm cười trấn an họ: “Yên tâm, ta đi một lát sẽ về, không có gì đâu, các ngươi cứ đi nghỉ trước đi.” Nói xong, nàng liền nhanh chân theo đội thị vệ rời đi.

Trường Đình có thị lực tốt, lại tinh thông khinh công, dù đám thị vệ đi rất nhanh nhưng nàng vẫn chẳng hề tụt lại phía sau.

Trường Đình quen thuộc với đường đi nước bước trong phủ, nhìn hướng quân sĩ dẫn đường như là đến thư phòng của Triệu Quyền tại tiền viện.

Trong lòng nàng đầy nghi hoặc, không hiểu Triệu Quyền có chuyện gì lại cần phiền phức đến thế.

Chẳng bao lâu sau, Trường Đình đã đến ngoài viện thư phòng của Triệu Quyền.

Trong viện đèn đuốc sáng trưng soi rọi như ban ngày, thỉnh thoảng có người vội vã đi ra.

Viên thị vệ dẫn đầu vào bẩm báo rồi lập tức mời Trường Đình vào.

Nhìn tình hình này, nàng cũng biết sự việc vô cùng hệ trọng, liền nhíu mày nhanh chóng theo người dẫn đường tiến vào. Dọc đường nàng thấy vài người mặt mày nghiêm trọng, dáng vẻ bồn chồn đi ra.

Vừa bước vào thư phòng, Trường Đình đã thấy Triệu Quyền đứng bên án thư, tay gõ nhịp lên mặt bàn, đang dặn dò Trương Miễn vài việc.

Trường Đình không tiện bước lên liền đứng chờ ở cửa.

Triệu Quyền dặn xong, Trương Miễn lĩnh mệnh rồi đi ngay.

Triệu Quyền khẽ nghiêng người, Trường Đình bước lên vài bước chắp tay thi lễ: “Vương gia.”

Thần sắc Triệu Quyền nghiêm nghị, đôi lông mày rậm khẽ chau lại.

Hắn tiến lên vài bước trầm ngâm giây lát rồi mới cất tiếng: “Chẳng phải ngươi luôn muốn biết Vân Trình đã đi đâu hay sao?”