Nha hoàn mở cửa cho Triệu Quyền, Triệu Quyền bước vào phòng với dáng điệu thong dong, các nha hoàn trong phòng đều đồng loạt hành lễ với hắn.
Triệu Quyền thuận miệng hỏi: “Vị cô nương kia thế nào rồi?”
Sơ Hạ bước ta bẩm báo: “Bẩm vương gia, vị cô nương ấy vừa tỉnh lại, biết được chúng ta là người của Tấn Vương phủ liền một mực muốn gặp vương gia, nói rằng muốn thỉnh cầu vương gia minh oan cho nàng.”
“Khụ…” Trường Đình quay đầu nhìn về phía giường, nơi cô nương kia đang nằm, nghe thấy có tiếng người, nàng ấy cố gắng muốn ngồi dậy nhưng bị cơn đau hành hạ.
Nha hoàn vội đỡ lấy nàng ấy: “Đây… đây có phải là vương gia không?” Cô nương ấy kích động hỏi nha hoàn bên cạnh.
Nha hoàn gật đầu, đáp: “Chính là vương gia của chúng ta.”
Cô nương kia liền gạt tay nha hoàn ra loạng choạng bò xuống giường, quỳ gục dưới đất khóc lóc thảm thiết: “Cầu xin vương gia minh oan cho dân nữ, dân nữ có nỗi oan lớn tựa trời cao!”
Vừa nói nàng ấy lại ho vài tiếng, hơi thở đứt quãng quỳ gục dưới đất.
Triệu Quyền đứng đó tay chắp sau lưng, lạnh nhạt nói: “Ngẩng đầu lên, có oan khuất gì từ từ nói cho bổn vương nghe!”
Nàng ấy chậm rãi ngẩng đầu lên, vừa lúc đó Triệu Quyền và Trường Đình đều ngỡ ngàng, nàng ấy có một đôi mắt tuyệt mỹ, nước mắt như sương khói, tựa như làn thu thủy mênh mang, ánh mắt vừa mềm yếu vừa đáng thương lại đầy vẻ quyến rũ linh động.
Triệu Quyền khẽ liếc sang Trường Đình, đôi mắt của cô nương ấy lại giống Trường Đình đến bảy tám phần, chỉ có điều, Trường Đình có đôi lông mày đậm nét khiến toàn thân nàng toát lên vẻ oai phong mạnh mẽ, hoàn toàn không vương chút quyến rũ mềm mại nào.
Nữ tử ấy ngẩng đầu lên, nét mặt đầy oán hận, nói: "Bẩm vương gia, dân nữ cùng với tỷ tỷ vốn là cầm nữ ở Giang Nam, nương tựa vào Ca Vũ Ti của quan phủ, chỉ bán nghệ để sinh sống. Vào vài năm trước, lúc ấy dân nữ mới có mười hai tuổi, một hôm khi đang tấu nhạc cho một nhà quan phủ không ngờ lại bị kẻ gian bắt cóc, tỷ muội dân nữ từ đó xa lìa quê nhà."
"Nửa tháng sau, chúng tỳ nữ bị đưa đến một biệt viện, từ đó cuộc sống của chúng tỳ rơi vào cảnh tối tăm không lối thoát..."
Nữ tử ấy như nhớ lại những tháng ngày đen tối, nét mặt đau thương, đôi mắt đẫm lệ khiến người nhìn không khỏi động lòng trắc ẩn.
Trường Đình thấy nàng ấy yếu đuối liền đỡ nàng ấy dậy, nhẹ nhàng an ủi: "Cô nương cứ từ từ mà nói, có vương gia ở đây, nỗi oan của cô nương nhất định sẽ được làm rõ."
Triệu Quyền không ngờ Trường Đình lại nói như vậy, thoáng nhìn nàng một cái rồi hỏi nữ tử kia: "Chuyện này thì có liên quan gì đến Lý Thịnh Nguyên?"
Nữ tử ấy muốn hành lễ với Trường Đình nhưng sức lực không cho phép, chỉ cúi đầu tạ ơn, dùng tay áo lau nước mắt rồi giận dữ nói: "Lý Thịnh Nguyên không phải là người! Ông ta là thứ súc sinh! Tỷ tỷ đáng thương của ta..." Nói đến đây, nàng ấy khóc như mưa không thể kìm nén.
Mọi người trong phòng đều nghĩ chắc hẳn Lý Thịnh Nguyên vì mê sắc nên đã làm nhục hai tỷ muội nàng ấy, Trường Đình từng trải trên giang hồ, cũng đã gặp qua những chuyện tương tự, trong lòng không khỏi phẫn nộ thầm thương xót cho nữ tử này.
Nữ tử ấy sau khi bình tâm lại, tiếp tục nói: "Kể từ khi bị giam trong biệt viện đó, tỷ muội chúng tỳ nữ đã nhiều lần cố gắng trốn thoát, nhưng mỗi lần bị bắt lại đều bị đánh đập tàn nhẫn. Lý Thịnh Nguyên là kẻ háo sắc, lại có nhiều thói quen quái đản, ông ta đặc biệt ưa thích các thiếu nữ tuổi còn rất nhỏ..."
Nữ tử ấy nghẹn ngào, tiếp tục nói: "Tỷ tỷ vì muốn bảo vệ ta, dù trong lòng đầy oán hận nhưng cũng đành phải nhẫn nhịn. Sau này chúng ta mới biết, nơi ấy chẳng khác gì cái động chứa tầm hoan mua vui, là chỗ Lý Thịnh Nguyên cùng bọn đồng bọn tìm vui, ông ta nuôi rất nhiều người giống như tỷ muội chúng tỳ nữ trong biệt viện đó. Không lâu sau, Lý Thịnh Nguyên đã coi chúng tỳ nữ là món đồ để làm vui lòng kẻ khác, tỷ tỷ vì thế mà sống không bằng chết, ông ta còn bắt tỷ ta bỏ đi hai đứa con... Tỷ tỷ tội nghiệp của ta, lúc ấy tỷ ấy cũng chỉ mới mười mấy tuổi..."
Dù đã cố nén nỗi đau nhưng khuôn mặt nàng ấy tràn đầy nước mắt, bi thương không thể kiềm nén.
Trường Đình nắm chặt hai tay, mắt lộ vẻ phẫn nộ, khuôn mặt đầy tức giận thét lớn: "Thật là cầm thú! Gã ta lại còn là một quan chức triều đình!"
Triệu Quyền vẫn giữ thần sắc bình tĩnh, nữ tử ấy nghẹn ngào nói tiếp: "Tỷ tỷ sau đó trong một lần cơ duyên ngẫu hợp, phát hiện ra một sự thật gần như không thể chịu đựng nổi nỗi đau ấy..." Dường như nhắc đến nỗi đau sâu kín nhất, nữ tử ấy lắc đầu như đến tận bây giờ vẫn không muốn tin điều ấy là sự thật.
Mọi người nhìn thấy nàng ấy khóc lóc thảm thương thì không khỏi động lòng trắc ẩn, chẳng ai dám hỏi thêm điều gì, nữ tử ấy cố gắng kiềm chế nhưng không thể giấu nổi sự đau khổ mà nói ra: "Lý Thịnh Nguyên... ông ta... ông ta chính là phụ thân ruột của tỷ tỷ ta..." Vừa dứt lời, nữ tử ấy liền òa khóc không ngừng được.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Bỗng nghe “ầm!” một tiếng vang lên, Triệu Quyền nhìn sang Trường Đình, chỉ thấy đôi mắt nàng đỏ rực, tức giận đập mạnh xuống bàn không kìm được cơn phẫn nộ, thét lên: “Cầm thú! Không bằng cầm thú!”
Nữ tử kia ngã xuống đất, lấy tay che mặt mà khóc lóc thảm thiết.
Trường Đình bỗng nhớ ra điều gì đó, kinh ngạc nhìn nữ tử ấy, trong mắt đầy vẻ thương hại và không nỡ, nàng ấy lại nhìn sang Triệu Quyền, thấy trong ánh mắt của hắn cũng hiện lên một tia không nỡ, tựa như hắn cùng nàng đã nghĩ đến cùng một chuyện.
Trường Đình nhẹ nhàng đỡ nữ tử ấy dậy, cẩn thận hỏi: "Vậy cô nương... liệu có phải..."
Nữ tử ấy giơ tay lau nước mắt, dường như hiểu được Trường Đình đang muốn hỏi điều gì, nàng ấy lắc đầu rồi đáp: "Ta cùng tỷ tỷ vốn là cùng nương khác cha, mẫu thân của ta sau khi tỷ tỷ ba tuổi đã tái giá với phụ thân ta, Lý Thịnh Nguyên không phải là phụ thân của ta."
Trường Đình nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, nữ tử này tuy vẻ ngoài nhu mì yếu đuối nhưng thực chất lại vô cùng kiên cường.
Nếu quả thực phải trải qua bi kịch lσạи ɭυâи như vậy, e rằng nàng ấy khó lòng gánh nổi…
Triệu Quyền nghi hoặc hỏi: "Lý Thịnh Nguyên vốn là bảng nhãn của năm Tuyên Hòa thứ ba, sau khi đỗ đạt thì được Tể tướng khi ấy kén làm đông sàng khoái tế (*), vậy làm sao lại có nữ nhi ruột được?"
(*)đông sàng khoái tế: chàng rể tốt.
Nữ tử nghiến răng, giận dữ nói: "Lý Thịnh Nguyên sau khi đỗ đạt đã ruồng bỏ mẫu thân tỳ nữ, khi ấy, mẫu thân đang mang thai tỷ tỷ nhưng bị mẫu thân của ông ta vu cáo ta bất trinh rồi đuổi ra khỏi nhà... Ông ta đương nhiên có thể ung dung làm con rể của Tể tướng rồi!"
Khuôn mặt nàng ấy tràn đầy căm phẫn: "Sau đó, Lý Thịnh Nguyên gả ta cho kẻ khác, ta cuối cùng thoát khỏi chốn địa ngục đó nhưng tỷ tỷ vẫn bị giam cầm trong ổ quỷ, tâm hồn của tỷ tỷ đã khô cằn từ lâu, tỷ ấy chỉ sống lay lắt vì ta. Trước lúc chia ly, tỷ tỷ đã dặn dò ta phải giữ gìn tính mạng, nếu có cơ hội thì trốn về Giang Nam tìm về cố hương."
"Ta rời khỏi đó, tìm cơ hội chạy về Giang Nam, ngày đêm ta lo lắng cho tỷ tỷ, không chịu nổi sự truy hỏi của mẫu thân nên đành thú thật mọi chuyện. Khi mẫu thân biết được, bà đã dẫn ta lên kinh thành tố cáo ta danh ruồng bỏ thê tử cũ và xúc phạm nữ nhi ruột của Lý Thịnh Nguyên nhưng không ngờ, ông ta lại dùng tỷ tỷ làm mồi nhử, lừa được mẫu thân và ta ra ngoài, sau đó dùng cực hình tra tấn. Mẫu thân vì cứu ta mà chết dưới tay Lý Thịnh Nguyên, ta một đường chạy trốn không kịp suy nghĩ gì, cuối cùng mới rơi xuống nước mà thoát thân..."
Nói xong, dường như đã mất hết chỗ dựa, toàn thân nàng ấy nghiêng về phía Trường Đình khóc lóc không ngừng.
Triệu Quyền biến sắc nhìn qua Trương Miễn, nghi hoặc hỏi: "Những điều này đều là lời một phía của ngươi, nếu không có chứng cứ, Lý Thịnh Nguyên lại là Hộ bộ Thượng thư của triều đình, bổn vương cũng không thể làm gì được."
Nữ tử với đôi mắt đong đầy nước mắt nhìn Triệu Quyền, kiên quyết nói: "Ta đương nhiên có chứng cứ, Lý Thịnh Nguyên đã dùng cực hình tra tấn ta và mẫu thân chỉ vì muốn tìm chứng cứ, may mắn là ta đã giấu chứng cứ ở nơi khác, nếu không e rằng sớm đã mất mạng rồi."
Triệu Quyền gật đầu, nói: "Nếu ngươi tin tưởng bổn vương thì hãy ở lại tại phủ của bổn vương, dưỡng bệnh cho tốt rồi hãy bàn về việc tố cáo."
Nữ tử dường như đã kiệt sức, khóc lóc mãi rồi ngất đi, Trường Đình ôm lấy nàng đặt nàng ấy lên giường nằm ngay ngắn, lo lắng nói: "Vương gia, mạch của cô nương này yếu đến mức không thể trì hoãn, cần phải chữa trị ngay lập tức!"
Triệu Quyền liếc nhìn Trương Miễn, ra lệnh: "Lên bờ rồi hãy mời một đại phu đến khám cho nàng ấy, đừng để nàng ấy chết."
Nói xong bèn quay sang Trường Đình nói: "Ngươi không cần quá lo lắng, theo bổn vương thấy, bệnh tình của nàng ấy tuy nghiêm trọng nhưng không bằng vết thương của ngươi lần trước, tạm thời cũng không đến nỗi chết người, về phủ tìm một đại phu chẩn trị cho nàng ấy, dưỡng bệnh một thời gian là sẽ khỏi thôi."
Trường Đình hiểu rõ rằng hắn chắc chắn không để tâm đến mạng sống của một nữ tử như vậy, nếu không phải vì có hứng thú với Lý Thịnh Nguyên, có lẽ nàng ấy có ngay lập tức chết đi thì hắn cũng không thèm nhìn đến, bản tính người này vốn đã lãnh đạm nên làm sao có thể mong mỏi một chút lòng từ bi từ hắn chứ.
Suy nghĩ như vậy trong lòng nên biểu hiện trên mặt cũng không khỏi lộ ra một phần, Triệu Quyền nhìn nàng, không thèm để ý đến mà chỉ khẽ "hừ" một tiếng rồi quay lưng bước ra ngoài.
Trở về phủ, Triệu Quyền không bận tâm đến Trường Đình mà ngay lập tức đi vào thư phòng.
Trường Đình đã quen với thái độ thất thường của Triệu Quyền nên cũng không muốn để ý đến hắn, tức thì sai bảo nha hoàn đưa cô nương bị rơi xuống nước vào viện của mình.
Trương Miễn đứng bên cạnh cười nói: "Giang cô nương, cô nương này bị thương nặng, nếu ở chung với cô nương thì việc khám bệnh và đưa thuốc sẽ không tránh khỏi làm phiền đến việc nghỉ ngơi của cô nương, cô nương cũng vừa mới khỏi thương nặng, điều này e không thỏa đáng, nếu vương gia biết được có lẽ sẽ tức giận đấy."
Trường Đình suy nghĩ một chút rồi nói với Trương Miễn: "Vậy trước tiên hãy đưa cô nương này vào viện của ta đi, ta sẽ tự mình nói chuyện với vương gia sau."
Trương Miễn mỉm cười, lễ phép nói: "Như vậy cũng tốt, tại hạ sẽ sai người đưa cô nương ấy đến viện của người. Thế tại hạ xin phép cáo lui đây."
Triệu Quyền đang trong thư phòng xem xét tấu chương thì nghe hạ nhân báo có Trường Đình cầu kiến, Triệu Quyền đặt bút xuống, khóe miệng hơi nhếch lên nói: "Cho nàng vào." Nói xong lại cầm bút lên.
Trường Đình nâng váy lên bước vào thư phòng.
Vẫn như lần đầu nàng thấy, phía bên phải của thư phòng là một chiếc thư án lớn, một bên thư phòng là dãy kệ sách cao ngất, trên thư án chất đầy các tấu chương và sách vở, bên cạnh còn có bút mực giấy nghiên, Triệu Quyền đang ngồi sau án cầm bút viết gì đó.
Trường Đình thấy hắn đang bận rộn cũng không dám làm phiền mà chỉ đứng yên tại chỗ, thỉnh thoảng nhìn quanh.
Triệu Quyền nhướng mày nhưng vẫn tiếp tục viết, khi viết xong nét cuối cùng, hắn cười nói: "Sao vậy? Ngươi vội vàng đến làm thị vệ của bổn vương sao?" Nói xong, hắn đặt bút xuống nhìn Trường Đình đứng trước thư án.
Trường Đình thấy ánh mắt Triệu Quyền lấp lánh nhìn mình như thể có chút bất cần, càng làm tăng thêm vẻ anh tuấn của hắn.
Trường Đình bị ánh mắt đó làm cho có phần lúng túng, cung kính nói: "Vương gia, liệu có thể cho cô nương bị rơi xuống nước ấy ở lại viện của ta không?"
Triệu Quyền cười khẽ, vẻ mặt thư thái hỏi: "Ồ? Vì sao vậy? Trong một tòa Vương phủ lớn như thế này mà lại không có chỗ cho nàng ta sao? Hay là, ngươi lo lắng bổn vương sẽ không chăm sóc tốt cho nàng ta?"
Trường Đình đáp: "Cô nương ấy có hoàn cảnh éo le, thật sự rất đáng thương, ta muốn nàng ấy ở viện của mình cũng để có thể an ủi nàng thường xuyên, coi như là chăm sóc."
Triệu Quyền chế giễu: "Ngươi thật là rảnh rỗi..."
Nói xong, hắn cười nhẹ nhìn sắc mặt của Trường Đình, đi vòng qua án đứng trước mặt nàng, nhìn nàng nói: "Nếu ngươi muốn vậy thì cứ làm như thế đi, nhưng đừng quên ngươi đã hứa những gì."
Trường Đình ngẩng mắt nhìn hắn, ánh mắt Triệu Quyền chứa đựng nụ cười và tình cảm nhìn nàng một cách âu yếm, Trường Đình thầm phỉ nhổ trong lòng, đôi mắt của hắn đẹp quá mức, dù chỉ nhìn chăm chú cũng toát lên vẻ thâm tình sâu lắng.
Trường Đình thầm mím môi, hơi quay đầu đi.