Chương 21: Hoàng tửu

Triệu Quyền vẫn ngồi ngay ngắn, dáng vẻ uy nghiêm nhưng cũng không cười chê nàng, chỉ dặn dò hạ nhân: “Mang Hoàng tửu lên.” Thực ra rượu đã được hâm nóng từ trước, bởi cua vốn tính hàn nên cần uống cùng rượu nóng cho ấm bụng.

Nha hoàn rót đầy một chén cho Triệu Quyền, rồi lại rót cho Trường Đình. Triệu Quyền vô tình nhìn thoáng qua, thấy nàng chăm chú nhìn dòng rượu đang được rót thì không khỏi thấy buồn cười.

Hắn biết Trường Đình yêu rượu nhưng không ngờ nàng lại ham rượu đến mức này. Đôi mắt linh hoạt của nàng dõi theo dòng rượu như nhìn thấy bảo vật.

Khi nha hoàn rót xong, Trường Đình mỉm cười cảm ơn rồi nâng ly lên, vui vẻ nói với Triệu Quyền: “Vương gia, ta kính người một ly!”

Triệu Quyền khẽ liếc nàng một cái, nâng ly lên chỉ nhấp nhẹ một ngụm.

Trường Đình không để ý, uống cạn ly rượu trong tay, ánh mắt rạng rỡ thốt lên: “Đây đúng là rượu Thiệu Hưng mười năm!”

Triệu Quyền cười nhạt, nói: “Ngươi quả thật có cái mũi thính!” Nói xong, hắn lại nhấp thêm một ngụm rượu.

Món ngon bày ra trước mắt nên Trường Đình cũng không muốn tranh cãi với hắn, lại cúi đầu tiếp tục tách cua.

Triệu Quyền chậm rãi dùng đũa gắp một miếng gà nướng mùi hương thoang thoảng nhai từ tốn rồi nhấp một ngụm rượu, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Trường Đình.

Chỉ thấy nàng nhanh chóng tách vỏ cua, lấy được một mảng lớn gạch cua, rưới chút giấm gừng lên rồi say sưa thưởng thức, tỏ vẻ vô cùng hài lòng.

Nàng tự rót đầy ly rượu nóng hổi ngửa đầu uống cạn, uống xong còn khẽ chép miệng, dáng vẻ ăn uống vô cùng mãn nguyện.

Triệu Quyền không làm phiền nàng, dường như còn có chút hứng thú với cách nàng thưởng thức món ăn, khẽ quay đầu ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh.

Nha hoàn lập tức từ chiếc lò than hồng bên cạnh lấy ra một chiếc xửng tre nhỏ xinh, bên trong chỉ có một con cua, nha hoàn nhẹ nhàng đặt con cua lên đĩa rồi mang đến cho Trường Đình.

Nàng đang ăn vui vẻ, thấy nha hoàn dịu dàng dọn món lên cho mình liền hơi ngượng ngùng, mỉm cười nói: “Cảm ơn!”

Trường Đình liếc nhìn Triệu Quyền, thấy tâm trạng hắn dường như đang khá tốt, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn.

Hắn không nhìn nàng, chỉ nhàn nhạt nói: “Món này tuy ngon nhưng quá hàn, thân thể ngươi vừa mới hồi phục không nên ăn nhiều.” Nói xong, hắn lại tự nâng ly rượu lên uống, phong thái trang nghiêm và uy nghi tuyệt mỹ.

Trường Đình hiểu lời hắn có hàm ý quan tâm, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp, ác cảm với hắn trước đó cũng dần nguôi ngoai, nàng cười đáp: “Tạ ơn Vương gia!”

Nàng khéo léo ăn hết con cua, nha hoàn lập tức dâng khăn và nước rửa tay lên, Trường Đình dùng bột đậu xanh để rửa tay, sau đó cầm đũa gắp một miếng "Thăng Bình Chích" mà Triệu Quyền vừa chê, khi bỏ vào miệng liền cảm nhận vị thơm mềm, mùi hương nướng tỏa ra khắp miệng khiến các vị giác như bừng nở.

Trường Đình vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, thầm nghĩ: “Đây mà gọi là bình thường sao?” Nhưng nàng không dám trực tiếp hỏi Triệu Quyền, chỉ vì món lưỡi nai nướng này mà khẩu vị dường như càng thêm hứng thú, nàng liên tục gắp thêm vài miếng.

Trong khi đó, Triệu Quyền vẫn từ tốn ăn như không quá chú tâm đến bất kỳ món nào trên bàn, biểu cảm nhạt nhẽo như không hứng thú với đồ ăn.

Tuy nhiên, hắn vẫn giữ vẻ thư thái, chỉ vào một bát canh trắng như ngọc trên bàn rồi nói: “Đây là món Canh Bạch Ngọc được nấu từ bào ngư và các loại hải sản, sau đó ninh với nước dùng gà, lọc bỏ dầu mỡ để lấy tinh túy. Canh còn được phối với đậu phụ non, măng tươi vừa mới nhú và giăm bông hảo hạng, tất cả đều được thái sợi và nấu sệt lại thành canh. Cũng khá ngon miệng, ngươi thử xem.”

Khi hắn đang nói, nha hoàn đã múc một bát nhỏ đặt bên cạnh Trường Đình và nhẹ nhàng nói: “Cô nương dùng đi, cẩn thận nóng.”

Trường Đình cầm muỗng múc một thìa, thổi nhẹ rồi đưa vào miệng, lập tức cảm nhận được vị tươi ngon, mềm mại, đậu phụ và măng tươi như mang lại sự thanh thoát, kết hợp hoàn hảo với hương vị đậm đà của nước canh, dư vị còn phảng phất chút mặn mà thơm ngon của giăm bông khiến nàng suýt chút nữa muốn nuốt cả lưỡi của mình.

Trường Đình cầm bát múc thêm hai muỗng, dáng vẻ đầy say mê, Triệu Quyền thấy nàng ăn ngon lành như thế liền hỏi: "Những món này so với lần trước ngươi ăn ở tửu lâu thế nào?"

Trường Đình đặt muỗng xuống, mỉm cười nói: "Chờ lần tới ta đi hỏi thử gã tiểu nhị dám khoác lác rằng đồ ăn ở tiểu điếm của hắn ngon hơn cả cung đình kia, xem hắn trả lời thế nào."

Trong đầu Triệu Quyền bất giác tưởng tượng ra hình ảnh Trường Đình giả trang thành một công tử bột ăn chơi đến tửu lâu để đòi lẽ phải, hắn không kìm được nở nụ cười.

Trường Đình thấy Triệu Quyền cười, hàng mày và ánh mắt đều trở nên dịu dàng như có chút khí sắc gió xuân phảng phất, trong lòng thầm nghĩ: "Chẳng trách gì khi nãy thiếu nữ trên thuyền ném hoa cho hắn, người này cười lên quả thực không hề giống vị vương gia lạnh lùng nắm giữ quyền sinh tử."

Trường Đình có chút không được tự nhiên, quay đầu nhìn lại mâm cua lông trên bàn, lòng vẫn còn thèm thuồng bèn lấy một con nữa để ăn cho thỏa cơn thèm.

Đang định tận hưởng, chợt nghe thấy Triệu Quyền nhàn nhạt nói: "Đừng có tham ăn!"

Trường Đình chỉ "ừm" một tiếng, tay chân nhanh nhẹn cắt cua, gắp lấy thịt, chấm vào giấm gừng mà ăn đầy khoái trá.

Triệu Quyền không trách thêm, vẻ mặt hiền hòa, ung dung nhấp từng ngụm rượu, thỉnh thoảng khẽ liếc nhìn nàng nhưng vô cùng kín đáo.

Từ nhỏ, hắn chưa từng có trải nghiệm như thế này, vì mẫu phi được sủng ái, gia tộc ngoại thích có quyền thế, hắn cũng được hoàng thượng hết mực yêu chiều và kỳ vọng.

Triệu Quyền vốn mang chí lớn, chưa từng quan tâm những việc nhỏ nhặt như thế, dù là y phục, ẩm thực, mọi thứ của hắn chẳng cầu xa hoa nhưng tự nhiên luôn là đồ tốt nhất, sống giữa nhung lụa nên hắn chưa bao giờ cảm thấy có điều gì đặc biệt.

Hắn cũng không ngờ sẽ có ngày cùng một nữ tử xuất thân bình thường như Trường Đình ngồi chung bàn ăn uống.

Nàng cử động đũa không theo bất kỳ quy tắc lễ nghi nào mà hắn quen thuộc, thế nhưng hôm nay lại thấy không chướng mắt, thậm chí nhìn nàng ăn uống say sưa, hài lòng đến nỗi đầu lắc lư, hắn lại cảm thấy có nàng bên cạnh ăn uống như vậy cũng không tệ, khiến cho món ăn trở nên hấp dẫn hơn nhiều.

Triệu Quyền không thích uống rượu nóng, hắn bảo nha hoàn thay ly rượu khác rồi rót cho hắn một ly rượu trắng.

Trường Đình hít sâu một hơi, nhíu mày đoán: "Vương gia uống rượu Phần Tửu ư?" Nói xong lắc đầu, lại đoán: "Trúc Diệp Thanh?" Tiếp tục lắc đầu, đáp: "Cũng không phải?"

Nàng rướn người đến gần hơn khẽ ngửi thử, rồi nghi hoặc hỏi: "Rượu gì thế này? Sao ta sao lại không ngửi ra được?"

Triệu Quyền bất giác bật cười, thản nhiên đáp: “Đây là rượu Lưu Hà mới ủ trong cung, ngươi dĩ nhiên không thể ngửi ra được rồi.” Nói xong, hắn ngửa cổ uống cạn một ly.

Trường Đình đảo mắt, tò mò nói: “Vương gia, ta chưa từng uống ngọc dịch chốn cung đình, không biết hương vị ra sao?”

Triệu Quyền nhìn nàng với ánh mắt hàm chứa ý cười, dường như đã đoán được tâm tư của nàng, liền ra lệnh cho nha hoàn: “Đến rót cho nàng một ly rượu.”

Nha hoàn vâng lệnh, mang đến một ly rượu ngọc trắng rồi rót đầy cho Trường Đình.

Nàng nâng ly lên khẽ đưa lên mũi ngửi kỹ rồi chậm rãi nhấp từng ngụm, dáng vẻ vô cùng chăm chú.

Triệu Quyền mỉm cười nhìn nàng, không kìm được mà nói: “Sư phụ ngươi hẳn là người rất mê rượu.”

Trường Đình chẳng hề cảm thấy khó chịu, ngược lại có phần tự hào, nói: “Đương nhiên rồi!” Nói đến đây như sực nhớ ra điều gì đó thú vị, nàng bật cười khúc khích, tiếp tục: “Từ nhỏ ta đã theo sư phụ uống không ít loại rượu, sư phụ lúc nào cũng lấy làm tự mãn vì điều ấy.”

Vừa nói, nàng vừa nở nụ cười dịu dàng như đang hồi tưởng về quá khứ: “Có lần, một người bạn của sư phụ tặng ông ấy một vò rượu mà nghe nói là được chế bằng phương pháp bí truyền. Lúc đó ta còn nhỏ, thấy sư phụ xem nó như báu vật rồi giấu kỹ, ta cứ nghĩ đó là thứ gì quý lắm nên ngày nào cũng để tâm đến.

Một hôm nhân lúc sư phụ đi thăm sư thúc, ta giả vờ đau bụng ở nhà nghỉ ngơi, vừa thấy sư phụ rời đi, ta liền lén lấy vò rượu ra…” Nàng chợt nhớ lại một chuyện khác, nụ cười càng thêm tươi, quay sang Triệu Quyền nói: “Sư phụ ta cứ ngỡ rằng ông giấu đồ rất kín đáo, nhưng thực ra ta biết rõ ông ấy giấu từng món ở đâu.”

Trường Đình lại nói tiếp về vò rượu: “Vò rượu ấy quả thực kỳ lạ, lúc đầu uống vào như mật, ngọt lịm, càng uống lại càng muốn uống thêm, ta cứ thế uống một mình, lảo đảo đến mức uống cạn cả vò. Sau đó vì sợ bị sư phụ mắng nên ta bèn trốn vào một cái hang núi rồi bất tỉnh nhân sự, cứ mơ mơ màng màng cho đến khi tỉnh dậy ở nhà mới biết ta đã ngủ liền ba ngày ba đêm.”

Triệu Quyền dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nghịch ngợm của nàng khi còn bé, mỉm cười nói: “Đó là rượu gì? Bổn vương cũng chưa từng được nếm thử.”

Trường Đình tựa như còn chút sợ hãi trong lòng, chân thành khuyên nhủ: “Vương gia, ngài tuyệt đối không nên thử loại rượu ấy, sau này ta nghe sư phụ nói rằng rượu ấy tên là ‘Túy Sinh Mộng Tử’, cũng gọi là ‘Hoàng Lương’. Trong rượu có pha một vị dược liệu quý hiếm, tuy không độc nhưng người thường không được dễ dàng thử qua, nếu ai có tâm ma, uống vào sẽ dễ dàng bị mê hoặc, càng chấp niệm sâu sắc thì càng khó tỉnh lại. Nếu bị cưỡng ép đánh thức rất có khả năng mất đi hồn phách, nhưng loại dược này cực kỳ hiếm có, nghe nói chỉ một chút thôi đã có giá trị ngàn vàng.”

Triệu Quyền không để ý, hỏi: “Vậy tại sao ngươi lại không sao?”

Trường Đình sợ hắn không tin, liền giải thích: “Lúc ấy ta còn nhỏ, may mắn giữ được tính tình ngây thơ, sư phụ nói rằng trẻ thơ vô tư dễ vượt qua ảo cảnh, hơn nữa khi đó ta còn bé, chẳng có điều gì khiến ta quá bận tâm cả.”

Triệu Quyền bỗng nghĩ đến một chuyện, liền hỏi như không để ý: “Vậy bây giờ thì sao? Chấp niệm của ngươi là tìm sư huynh ngươi phải không?”

Sắc mặt Trường Đình thoáng đổi, nàng ngừng lại một chút có phần u buồn nói: “Sư huynh… sư huynh vẫn chưa lành vết thương cũ, sư thúc và sư phụ đều lo lắng cho huynh ấy nên sai ta xuống núi tìm huynh ấy. Trước khi đi, họ dặn ta rằng nếu sư huynh không chịu trở về, ta phải ở bên cạnh bảo vệ cho huynh ấy.”

Triệu Quyền liếc nhìn Trường Đình, trong lòng bất giác có cảm giác không thoải mái bèn cười nhạt: “Y là một nam tử đại trượng phu, chẳng lẽ lại cần một nữ tử yếu ớt như ngươi bảo vệ sao?”

Trường Đình không hề tức giận, thản nhiên đáp lại, vẻ mặt đầy kiêu hãnh: “Nói về binh pháp mưu lược, ta đương nhiên không thể sánh bằng sư huynh, nhưng nếu luận về võ công kiếm pháp, sư huynh không hơn ta nhiều đâu, nếu ta bảo vệ huynh ấy, chắc chắn sẽ không để xảy ra sai sót nào.”

Nói xong, nàng nhướng mày cười khẽ rồi quay sang Triệu Quyền: “Vương gia chẳng lẽ quên rồi sao, lần trước khi ngài gặp thích khách, chẳng phải cũng chính ta…” Thấy Triệu Quyền nhìn nàng một cái, Trường Đình liền thức thời ngừng lời, nàng định nói gì đó nhưng lúc này bỗng thấy Trương Miễn bước vào.

Trương Miễn bước đến bên cạnh Triệu Quyền liếc nhìn Trường Đình.

Triệu Quyền hiểu ý nhưng chỉ thản nhiên nói: “Chuyện gì, cứ nói đi!”

Trương Miễn cung kính đáp: “Bẩm vương gia, có tỳ nữ vừa báo lại rằng vị cô nương được cứu lên trước đó, trên người đầy vết roi, lại bị ngâm nước khiến thương thế vô cùng nghiêm trọng, thuộc hạ vốn định hỏi rõ cô nương ấy là thiên kim tiểu thư nhà nào, nhưng phát hiện ra một việc.”

“Việc gì?” Triệu Quyền nhàn nhạt hỏi.

Trương Miễn bẩm báo: “Vương gia, cô nương này đến đây để kêu oan, mà đối tượng nàng ấy muốn cáo buộc… chính là Hộ bộ Thượng thư Lý Thịnh Nguyên, Lý đại nhân.”

Khóe môi Triệu Quyền khẽ nhếch, chậm rãi hỏi: “Cáo buộc ông ta? Vị Lý Thượng thư này chẳng phải nổi danh thanh liêm, học vấn uyên thâm hay sao? Cô nương ấy cáo buộc điều gì?”

Trương Miễn mỉm cười, đáp: “Vị cô nương ấy nói năng không rõ ràng, có vẻ như không tin tưởng thuộc hạ, hơn nữa, đại phu nói bệnh tình của nàng ấy vô cùng nguy kịch, chưa rõ có thể qua khỏi hay không. Vương gia, ngài xem… nên xử trí thế nào?”

Triệu Quyền thoáng trầm ngâm, Trường Đình liền đứng dậy cau mày nói với Triệu Quyền: “Vương gia, để ta qua xem cô nương ấy một chút, dù gì cũng là sinh mạng con người.”

Triệu Quyền cũng đứng dậy, nói với nàng: “Ngươi theo bổn vương cùng đi xem thử.”

Trường Đình liếc nhìn Triệu Quyền, trong lòng thầm suy đoán rằng hắn có lẽ chỉ quan tâm đến vị Lý đại nhân kia thôi. Tuy vậy, nàng không lộ vẻ gì ra mặt mà đi theo hắn ra ngoài.