Chương 20.2: Là thật lòng sao

Lưu Xuân thoáng buồn: "Công chúa, người đừng để ý mấy lời đàm tiếu ngoài kia..."

"Ta không để tâm. Mỗi ngày ta đều tự hỏi ba điều: ăn ngon chưa? uống đủ chưa? ngủ ngon chưa? Có trai đẹp không?"

Lưu Xuân: …

Ôn Dư cười: "Ngươi biết câu "người ngốc có phúc của người ngốc" không? Lắm lúc, ngốc nghếch chính là một tấm bùa hộ mệnh."

Lưu Xuân không hiểu mấy.

Ôn Dư không giải thích thêm, chỉ ôm lấy lò sưởi tay, mắt sáng rỡ: "Tới Tướng quân phủ đi."

Xe ngựa quay đầu.

Khi Lục Nhẫn nghe môn phòng báo Trưởng công chúa tới, da đầu liền tê dại, tai cũng đỏ bừng.

Không ngoài dự đoán, cuối cùng nàng vẫn đến.

Đang luyện chữ, Lục Cẩn ngẩng đầu ngạc nhiên: "Trưởng công chúa? Là vị tiên nữ trong ngục ấy à?"

Lục Nhẫn nghe vậy khựng lại, không đáp mà dẫn Lục Cẩn tới sảnh trước.

"Ca, huynh đi chậm chút, đệ đuổi không kịp!"

Lúc này, Ôn Dư đang chậm rãi uống trà trong tiền sảnh, đánh giá bố cục phủ tướng quân.

Hoàn toàn khác biệt với phủ công chúa của nàng, nói hay là "giản dị", nói khó nghe là "trống rỗng", chẳng khác gì nhà nghèo, thứ gì cũng thiếu.

Ngẩng đầu lên, nàng thấy Lục Nhẫn bước nhanh vào, phía sau là Lục Cẩn đang thở hổn hển.

Thấy Ôn Dư, mắt cậu sáng bừng, reo lên: "Tiên nữ tỷ tỷ!"

Ôn Dư còn chưa phản ứng, Lục Nhẫn đã cau mày: "Vô lễ."

Rồi dẫn Lục Cẩn hành lễ: "Vi thần bái kiến Trưởng công chúa, công chúa vạn phúc kim an."

Ôn Dư khựng lại một giây, chớp mắt.

Thấy hắn cung kính hành đại lễ, ánh mắt lại mang chút xa cách, nàng chống cằm, chậm rãi nói: "Lục Nhẫn, ba ngày không đánh là muốn leo nóc nhà à? Bắt đầu bày trò làm giá với ta?"

Lục Nhẫn: …

"Vi thần không dám."

Ôn Dư không vòng vo: "Ta đến, ngươi biết vì sao rồi chứ? Đệ đệ ngươi ta đã cứu, điều ta hứa, ta làm được. Giờ đến lượt ngươi."

Lời nàng nói không rõ ràng, chỉ có Lục Nhẫn hiểu ý.

Lục Cẩn đứng một bên thì ngơ ngác, chỉ nghe được một điều – được thả ra là nhờ công chúa.

Ca ca hắn cũng từng nói là có quý nhân ra tay.

Lập tức quỳ xuống: "Tại hạ Lục Cẩn tạ ơn công chúa cứu mạng!"

Ôn Dư bảo cậu đứng lên, cười: "Không cần cảm ơn ta, ta đâu cứu miễn phí."

Rồi quay sang Lục Nhẫn: "Tướng quân, nói đi? Là ngươi theo ta, hay ngươi theo ta, hay là ngươi theo ta?"

Lục Nhẫn: …

Ôn Dư bước đến trước mặt hắn, thấy hắn cụp mắt, như đang né tránh.

"Lục đại tướng quân, chuyện đã xong, chẳng lẽ định nuốt lời? Ngươi đối với ta… định vô trách nhiệm đến thế sao?"

Nói xong, nàng đưa tay đặt lên ngực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ đập thình thịch.

Ngón tay nàng khẽ lướt, trêu chọc: "Ngươi đang đùa giỡn ta đấy à?"

Lục Nhẫn lùi hai bước, cúi đầu vẫn nói câu quen thuộc: "Vi thần không dám."

"Không dám? Từ đầu tới cuối chỉ biết nói không dám, không dám."

Ôn Dư nhướng mày, ngón tay trượt từ ngực lên cổ hắn, khẽ lướt qua yết hầu, cuối cùng nâng cằm hắn lên: "Ta thấy ngươi là bơi trong hầm phân, sống chết không sợ."

Lục Nhẫn: …

Lục Cẩn: … hả?

Lục Nhẫn rũ mi, cằm bị nâng lên thì ánh mắt bất đắc dĩ chạm thẳng vào mắt Ôn Dư.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, rồi lập tức nghiêng đầu né khỏi tay nàng.

Hắn nhìn chằm chằm nàng, trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn không còn là thần tử kính cẩn, mà có chút xâm lược, trầm lặng sâu thẳm.

“Công chúa là… nói thật sao?”

Giọng trầm thấp, mang theo nghi hoặc và thử thách.