Thấy một đám người vây quanh bà lão cùng nhau kéo đến Đại Lý tự, Ôn Dư không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Lúc này, giọng Lục Nhẫn mang theo vẻ truy hỏi vang lên sau lưng: "Công chúa, chẳng phải đã bảo người quay lại xe ngựa sao?
Vừa rồi không thấy người trong xe, nha hoàn lại nói người chưa trở lại, thần..."
Nói được nửa câu, dường như hắn nhận ra điều gì, chợt im bặt, mặt lạnh lại, mím môi không nói thêm gì nữa.
Ôn Dư quay đầu lại đầy hứng thú, Lục Nhẫn đang ôm đao, lặng lẽ đứng sau lưng nàng, vẻ lo lắng vẫn còn chưa tan hết trên mặt.
"Ngươi, ngươi cái gì?
Bỏ ta lại rồi tự chạy mất, ta không được tự do hành động à?
Lại còn đến hỏi tội ta? Lá gan to thật đấy, ai cho ngươi gan đó hả?"
Trong mắt Lục Nhẫn thoáng qua vẻ hối hận, lập tức định quỳ xuống, lại bị Ôn Dư kéo dậy: "Đừng có quỳ tới quỳ lui mãi."
"Vi thần sơ suất, công chúa muốn trách phạt thế nào cũng được."
Ôn Dư chớp mắt, bỗng dưng hứng thú hẳn lên: "Trách phạt thế nào cũng được? Thật không?"
Lục Nhẫn: …
Thấy Ôn Dư ánh mắt sáng rỡ, nét mặt đầy phấn khích, tim Lục Nhẫn chợt có dự cảm chẳng lành.
"Ta nhớ câu này rồi đấy." Ôn Dư hừ nhẹ một tiếng, rồi hỏi: "Thấy ta không có đó, ngươi có lo lắng không?"
Lục Nhẫn gật đầu thật thà: "Tất nhiên rồi."
"Ngươi rất căng thẳng vì ta?"
Lục Nhẫn mặt đầy nghiêm túc: "Vi thần làm lạc mất công chúa, tội chết, cả nhà chịu liên lụy, vi thần tất nhiên lo lắng."
Ôn Dư: … Ngươi cũng cứng đầu thật đấy.
Trở lại xe ngựa, Lưu Xuân cũng hớt hải chạy tới.
Thấy Ôn Dư đã về thì thở phào: "Công chúa người hù chết nô tỳ rồi, suýt chút nô tỳ đã định đi tìm người, chỉ sợ người quay lại mà không thấy nô tỳ."
Ôn Dư nhướng mày, hừ lạnh: "Cũng tại Lục tướng quân đưa tin lung tung, náo loạn như vậy, trên chiến trường mà vậy thì loạn cả trận tuyến rồi còn gì!"
Lục Nhẫn: …
"Vi thần thật sự thất thố."
Ôn Dư khẽ dùng ngón tay điểm nhẹ lên ngực Lục Nhẫn, cười nhạt: "Là thất thố, hay là loạn tâm?"
Lục Nhẫn lập tức rúng động, nơi bị chạm vào như đốt cháy, tim đập thình thịch như sắp vỡ tung.
Hắn cúi đầu, mấp máy môi, định nói gì đó.
Nhưng Ôn Dư chẳng hề để tâm, đổi ngay chủ đề, trở lại vẻ nghiêm túc: "Ám điều tra có phát hiện gì không?"
Lục Nhẫn còn chưa hoàn hồn, chỉ cảm thấy một gáo nước lạnh xối thẳng vào đầu.
Trầm mặc chốc lát, hắn ngẩng đầu đáp: "Có chút manh mối, vi thần cần lập tức vào cung bẩm báo với bệ hạ."
Ôn Dư nhướng mày, đầy nghi hoặc: "Sao lại nhảy thẳng qua ta thế? Ngươi coi ta là không khí đấy à?"
Lục Nhẫn: …
Hắn thở dài: "Công chúa, không phải vi thần không nói, mà là việc này quá hệ trọng, người biết nhiều sẽ nguy hiểm."
Ngụ ý là: chuyện này đến cả công chúa cũng không nên biết, dính vào là xui xẻo.
Ôn Dư thản nhiên: "Ta chỉ là một công chúa vô dụng thôi, đi tìm hoàng đệ đi."
Nói rồi trực tiếp đá hắn xuống xe.
Về phủ, Ôn Dư tắm nước nóng rồi lăn ra ngủ thẳng cẳng.
Sau đó ba ngày không thấy tăm hơi Lục Nhẫn.
Đến ngày thứ ba, Lưu Xuân báo: Lục Cẩn đã được thả vô tội.
Ôn Dư bật dậy như cá chép bật nước, mắt sáng rỡ: "Thật không?"