Chương 18.2: Ngươi không được phép từ chối ta

Hắn nói rất nghiêm túc: “Sau này mỗi ngày ta đều bán tranh ở đây, tiểu thư nghĩ ra rồi cứ đến tìm ta.”

“Được.” Ôn Dư vỗ vỗ cuộn tranh trong tay, vô cùng hài lòng: “Món đầu tư này, xứng đáng!”

Việt Lăng Phong nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, vô thức mỉm cười.

Thiên nhai hà xứ vô tri kỷ?

Còn Ôn Dư thì tiện thể dạo quanh con phố một vòng.

Trong lòng nàng cảm khái, đây chẳng phải là một phiên bản cổ đại của sự thịnh vượng an định đó sao?

“Cái trâm này bao nhiêu?”

“...Không đáng tiền, tặng, tặng cô nương luôn.”

Ôn Dư ngơ ngác: “Tặng ta? Không công không nhận lộc, tặng ta làm gì? Ta có tiền.”

Chủ quầy là một thiếu niên, mặt đỏ lựng: “Ta không lấy tiền của cô nương.”

Ôn Dư: …

Thấy mặt người ta đỏ au, Ôn Dư đảo mắt nhìn quanh, liền bắt gặp vài ánh mắt ngại ngùng nhưng đầy tán thưởng.

Vì những ánh mắt đó không có vẻ xâm phạm, nên Ôn Dư nhất thời chưa phản ứng.

Thôi được rồi, cũng chỉ vì nàng quá đẹp.

Lúc nàng chuẩn bị về xe ngựa, một bà lão lảo đảo đi tới trước mặt nàng, rồi bất ngờ đổ xuống, ôm chặt lấy chân nàng bất tỉnh.

Ôn Dư: ?

“Bà không sao chứ?”

Bà cụ không nhúc nhích.

Ôn Dư thử rút chân ra, không rút nổi.

Ôn Dư: …

Chuyện gì đây?

Nhưng rất nhanh, xung quanh bắt đầu tụ người lại, có kẻ không rõ chuyện bắt đầu xì xầm.

Ôn Dư lạnh nhạt cười, đoán ngay được trò cũ rích này.

Không nói không rằng, ôm chặt lấy chân không buông, đợi đến khi có đủ người chứng kiến, bà ta nói gì thì nói, nàng chỉ có một cái miệng, sẽ bị vùi dập ngay.

Mục đích thì...

Ôn Dư nhướng mày, cúi đầu nhìn bà lão đang giả chết.

Nàng làm bộ ngồi xổm xuống, gật gù: “Ồ ồ, ra vậy, ta hiểu rồi, bà yên tâm đi.”

Bà lão nghe vậy, rõ ràng tay khẽ động, ngẩng đầu giả vờ mới tỉnh, vừa định mở miệng.

Ôn Dư lập tức vỗ tay, lớn tiếng: “Mọi người mọi người!

Vị lão nhân gia này vừa nói với ta nhà bà gặp cướp!

Chồng, con trai, con dâu, cháu nội, cháu dâu, cháu gái, cháu rể đều bị gϊếŧ hết rồi!”

“Bà vất vả trốn ra được, nhờ ta đi báo quan, nhưng giờ bà ôm chân ta không cho đi!

Có ai tốt bụng giúp ta đến Đại Lý tự báo án gọi quan đến không? Đội ơn lắm ạ!”

Đám đông lập tức xôn xao.

“Ta! Ta đi!”

“Thêm ta nữa! Ta cũng đi!”

“Chuyện tày đình như vậy! Cho ta theo!”

Ôn Dư chắp tay: “Cảm tạ! Cảm tạ các vị ân nhân!”

Bà lão: …

Ôn Dư làm như vừa thấy bà tỉnh, ngạc nhiên: “A! Bà tỉnh rồi! Có thể ngẩng đầu rồi! Hay là chúng ta cùng đưa bà đến Đại Lý tự đi!”

“Đỡ mất công các vị quan phải chạy đi chạy lại, lỡ kẻ cướp bỏ trốn gây họa thêm thì sao?”

“Cô nương nói phải!”

“Không thể để kẻ ác nhởn nhơ!”

“Đúng rồi, mau đưa bà đến gặp quan!”

“Cho ta theo!”

“Ta nữa!”

“Đi! Chúng ta cùng đi!”

Bà lão: …

Bà ta bị mọi người nâng dậy.

“Ta không đi Đại Lý tự! Nó lừa các ngươi đấy! Không có cướp! Nhà ta vẫn bình thường! Không có gì hết! Ta không đi đâu!”

Ôn Dư còn chưa kịp nói thêm, đã nghe những người xung quanh rối rít khuyên:

“Kẻ lừa đảo sao lại đòi đưa bà đi gặp quan? Có gì hại bà đâu?”

“Phải rồi, đừng sợ trả thù! Tội to thế này là bị chém đầu đấy!”

“Cô nương xinh đẹp thế sao mà đi lừa đảo được chứ?”

Bà lão: …