Gan to thì gan to thật, nhưng nếu Lục Nhẫn không mang nàng theo, nàng cũng chẳng có bản lĩnh nào nhảy lên được cái mái cao như thế.
Ôn Dư nghĩ ngợi một chút, dứt khoát rời khỏi Ám Hương Lâu, chuẩn bị quay lại xe ngựa.
Một mình đứng ngoài đó chẳng an toàn gì, lỡ xảy ra chuyện gì, người xui xẻo nhất định sẽ là nàng.
Xe ngựa dừng ở con phố bên cạnh, Ôn Dư vừa định đi tới thì bị một bóng người thu hút.
Nàng nhướng mày, đổi hướng bước về phía một quầy tranh.
Khi nhìn rõ những bức tranh treo trên quầy, mắt nàng lập tức sáng lên.
Những thứ khác nàng không chắc, chứ tranh vẽ thì nàng rành.
“Vẽ đẹp thật, bức này bao nhiêu tiền?”
Ôn Dư cười tươi hỏi người chủ quầy.
Chủ quầy thấy nàng liền hơi sững người, sau đó nhanh chóng nở nụ cười nhàn nhạt: “Tiểu thư, trùng hợp thật.”
Ôn Dư hơi nhướng mày: “Ngươi nhận ra ta?”
“Sao lại không? Chẳng qua tiểu thư tháo bỏ màn che mà thôi.”
Người bán tranh chính là thư sinh đối câu ở trà quán – Việt Lăng Phong.
Lúc này hắn đã thay bộ áo vá chằng vá đυ.p, mặc vào thường phục màu lam nhạt, đúng kiểu thư sinh thư nhã.
Tuy trang phục giản dị, nhưng khoác trên người hắn lại có phong độ tuấn nhã như ngọc, thư thái thanh đạm.
Chỉ là giữa mi tâm vẫn còn vướng chút bệnh sắc chưa tan.
Ôn Dư không hỏi sao hắn nhận ra mình, mà hỏi: “Ngươi sao lại ra đây bán tranh rồi? Hai trăm lượng không đủ dùng sao?”
Việt Lăng Phong lắc đầu: “Tiểu thư, tại hạ coi như người dạy ta cách câu cá, không phải cho ta con cá. Ta dùng số bạc đó để mở quầy tranh này.”
Ôn Dư ngẩn ra một chút, sau đó bật cười: “Tư tưởng giác ngộ của ngươi cao thật.”
Nàng nhấc một bức sơn thủy đồ lên: “Bức này bao nhiêu?”
“Ba văn tiền, nếu tiểu thư thích, coi như tặng ngài.”
Ôn Dư kinh ngạc: “Ba văn? Rẻ vậy? Ngươi vẽ đẹp thế mà!”
Việt Lăng Phong chỉ cười không nói.
Ôn Dư thật sự cảm thấy tranh vẽ rất xuất sắc, các bậc danh họa quốc họa hiện đại đặt cạnh tranh này chỉ như trẻ con.
Trong tranh ẩn chứa phong cốt, chẳng thể nói bằng lời.
Nàng chọn ba bức mình ưng ý nhất, đặt mười lượng bạc lên quầy rồi xoay người bỏ đi.
Việt Lăng Phong cúi đầu nhìn nắm bạc nặng trĩu, lập tức cầm lấy đuổi theo.
“Tiểu thư, cho nhiều rồi, ba bức tranh giá mười một văn, ta không lấy thêm.”
Ôn Dư ôm tranh quay đầu lại cười: “Coi như đầu tư cho ngươi. Ta thấy sau này tranh ngươi chắc chắn sẽ rất có giá, có tiền cũng chưa chắc mua được.”
Việt Lăng Phong đứng hình.
“Nhưng tiểu thư… hiện tại chúng chỉ đáng mười một văn.”
Ôn Dư dửng dưng: “Giá trị là do người tạo nên, ta thấy tranh của ngươi đáng giá.”
Nói rồi nàng như chợt nghĩ ra gì đó, khóe môi cong lên đầy ẩn ý: “Nếu ngươi thật sự cảm thấy ta thiệt, vậy thế này đi, ngươi đồng ý giúp ta làm một việc, không được từ chối.”
Việt Lăng Phong dường như bất ngờ trước yêu cầu này, trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Không biết tiểu thư muốn tại hạ làm gì?”
“Ta chưa nghĩ ra, nghĩ ra rồi sẽ bảo ngươi. Nhưng nhớ là khi ta nói rồi thì ngươi không được từ chối, đồng ý không?”
“Nếu tiểu thư muốn ta đi gϊếŧ người…”
“Không có, tuyệt đối không phải việc phạm tội.”
Việt Lăng Phong nhìn nụ cười trên gương mặt Ôn Dư, ánh mắt khẽ động, trầm giọng: “Được, tại hạ hứa.”