"Không được không được, ta sợ bị giam vào đại lao!"
"Sẽ không đâu, không ai biết cả." Hoa Dao vừa ôm lấy Ôn Dư, vừa thì thầm.
Ôn Dư chỉ cảm thấy sau lưng dán vào một thứ mềm mềm, sau đó bị Hoa Dao kéo vào trong nhã gian.
"Ta không chơi nữa! Không chơi nữa! Ta sợ bị bắt, mau buông ta ra!"
Hoa Dao ghé bên tai nàng, hơi thở như lan: "Cô nương, tin ta đi, không ai biết đâu. Rồi cô nương sẽ mê không muốn về."
Nghe vậy, Ôn Dư dường như hơi dao động, gương mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ, ngừng giãy dụa, thử thăm dò: "Thật sự không bị ai biết?"
"Tin ta đi, theo ta vào." Hoa Dao mỉm cười, tay đã kéo dây lưng của nàng.
Ôn Dư: …
"Khoan đã." Lục Nhẫn vung Tịch Nguyệt chặn trước mặt Hoa Dao, "Trước mặt ta mà dám câu dẫn thê tử ta, các ngươi nghĩ bọn ta chết cả rồi à?"
Khóe môi Lâm Ngộ Chi mang theo ý cười lạnh lẽo: "Đúng là sủng thê không cẩn thận, liền khiến nàng muốn trèo tường thật."
Lục Nhẫn lại nói: "Chúng ta đang tranh đấu, bỗng dưng lại có người thứ ba xuất hiện…"
Lâm Ngộ Chi tiếp lời: "Tự nhiên phải liên thủ rồi."
Ôn Dư: ?
… Khoan đã, các ngươi nhập vai nhanh thế cơ à?
Cái danh "tiểu phu" sao mà nhập tâm vậy?
Ngay lúc ấy, Lục Nhẫn hất nhẹ trường đao, gạt tay Hoa Dao khỏi dây lưng Ôn Dư.
Lâm Ngộ Chi phối hợp kéo Ôn Dư ra sau, che chắn trước người mình.
"Vị cô nương này, xin tự trọng." Lục Nhẫn ôm đao, mặt không chút biểu cảm.
Hoa Dao loạng choạng vài bước, đưa khăn che miệng cười nhẹ.
Thần thái u sầu lúc trước biến mất không còn dấu vết, nàng cười: "Đây là thanh lâu, ngươi muốn gái thanh lâu biết tự trọng?"
Lục Nhẫn không buồn nhiều lời, xoay người bỏ đi.
"Phu nhân còn lưu luyến?" Lâm Ngộ Chi hỏi.
Lục Nhẫn hừ lạnh: "E là phải đến đại lao thăm nàng rồi."
Ôn Dư: "...Không lưu luyến không lưu luyến."
Rồi nàng còn quay đầu nháy mắt với Hoa Dao.
Hoa Dao nhíu mày, nhưng khóe môi vẫn cong lên: "Cô nương, Hoa Dao chờ người."
Ba người rời khỏi Ám Hương Lâu, lên xe ngựa phóng đi.
"Lưu Xuân, đừng về phủ, chạy vòng quanh phố chút đi."
Ôn Dư lấy gương ra chỉnh tóc, thở dài: "Hai người các ngươi miệng một câu phu nhân, hai câu phu nhân, diễn tròn vai lắm, chiếm tiện nghi bổn cung chứ gì?"
Lâm Ngộ Chi và Lục Nhẫn đồng thời quỳ một gối: "Vi thần biết tội."
Ôn Dư không dây dưa, bảo họ đứng dậy rồi hỏi: "Ám Hương Lâu, hai vị đại nhân thấy sao?"
Lâm Ngộ Chi trầm ngâm: "Có vấn đề."
Thấy Lục Nhẫn không lên tiếng, Ôn Dư chọc chọc đao hắn: "Còn ngươi?"
Lục Nhẫn đáp: "Nguồn cơn có lẽ ở nơi này, trong đó hẳn có điều khuất tất."
Ôn Dư thở dài: "Ai hỏi ngươi chuyện đó? Ta hỏi ngươi thấy các cô nương trong thanh lâu thế nào kìa."
Lục Nhẫn: …
Hắn nhắm mắt: "Không nhìn."
Ôn Dư nghe vậy, ánh mắt lộ ra tia trêu chọc, đưa tay nâng cằm hắn lên, khẽ cười: "Ngoan thật."
Lục Nhẫn lập tức mở bừng mắt, nhìn chằm chằm Ôn Dư, mặt đỏ bừng.
Hắn vung tay hất tay nàng ra, quay đầu đi: "Công chúa, chúng ta đến để điều tra."
"Ồ ồ." Ôn Dư nhìn tay mình bị hất, lập tức nghiêm túc lại, xoa cằm: "Theo bổn cung thấy, thanh lâu này có điều mờ ám."
Lâm Ngộ Chi ngồi chếch bên có thể thấy mặt Lục Nhẫn đã đỏ bừng, ánh mắt rối loạn, dường như luống cuống không biết đặt tay chân nơi nào.