Lâm Ngộ Chi lạnh nhạt: "Kiếm không tệ, từng nhuốm máu chưa?"
Lục Nhẫn đáp: "Hôm nay chưa, nhưng cũng sắp rồi."
Hai cô nương liếc nhau, lập tức dừng bước.
Ôn Dư vỗ vai Lục Nhẫn: "Về phủ ta sẽ kiểm tra kết quả. Không đạt thì ngủ đất nhé."
Lục Nhẫn: …
Hắn quay đầu: "Ngủ đất thì đã sao? Tuyệt không chịu nhục."
Ôn Dư như chán không buồn nói tiếp, khoát tay đuổi hết, rồi nhìn sang Hoa Dao vẫn đứng yên không như hai người kia.
"Hoa Dao cô nương, đứng đó làm gì?"
Hoa Dao khẽ cúi: "Hoa Dao muốn gảy một khúc tặng cô nương, cô nương muốn nghe gì?"
Ôn Dư “à” một tiếng: "Ta là phàm phu tục tử, nghe không hiểu, không nghe đâu. Nào, làm chuyện ta thích đi."
Nói rồi kéo Hoa Dao lại, ấn nàng ngồi xuống ghế.
Ôn Dư chống cằm ngắm nàng: "Có ai từng bảo, cô rất giống một người không?"
Hoa Dao khẽ nhíu mày, ôm đàn tỳ bà, mắt nhìn xuống: "Chưa từng. Cô nương thấy ta giống ai?"
"Giống mối tình đầu đã mất của ta."
Lâm Ngộ Chi, Lục Nhẫn: …
"Xin cô nương đừng buồn, nếu cô không ngại, sau này để Hoa Dao ở bên cạnh cô, lúc cô rảnh có thể đến thăm Hoa Dao nhiều một chút."
Ôn Dư nghe thế thì nhìn nàng đầy quái lạ: "Ta tất nhiên là ngại rồi, ngươi chỉ hơi hơi hơi hơi giống nàng ấy chút xíu thôi, cũng chẳng phải nàng ấy.
Ngươi tưởng ta ngốc à? Ta không cần hàng thay thế, nàng ấy là nàng ấy."
Hoa Dao nghe vậy môi khẽ cứng, rồi lại khôi phục nụ cười: "Là Hoa Dao mạo phạm."
Ôn Dư lắc đầu, bắt đầu mất hứng: "Nhàm chán thật, Ám Hương Lâu cũng chỉ đến thế."
"Rượu thì dở, thức ăn cũng không ra gì, hoa quả thì héo rũ, còn người… tạm tạm, không đến nỗi xấu."
Hoa Dao vẫn cười: "Cô nương nói đùa, nói về dung mạo, nơi này không ai sánh được với cô nương."
Ôn Dư nghe vậy liền cau mày: "Khen ta thì khen, cần gì phải chê người khác?"
"Ta còn tưởng Ám Hương Lâu thú vị lắm, hoá ra Tần Vi An không có mắt nhìn, tâng bốc tận trời xanh.
Ta còn dẫn cả hai tiểu phu đến đây học hỏi, giờ thấy cũng chẳng hơn kỹ viện bình thường là bao."
Lâm Ngộ Chi nhướn mày: "Ta đã bảo đừng đến, ngươi là "cô cô" của Lâm thừa tướng, cũng là người nhà quan. Bị bắt gặp nơi này là vào đại lao đấy."
"Cái gì?" Ôn Dư giật nảy mình, "Nữ nhân đến thanh lâu cũng bị bắt giam sao?"
Lâm Ngộ Chi nói tiếp: "Ta nói gì ngươi cũng không nghe, giờ lại trách ta không báo?"
Lục Nhẫn cũng góp lời: "Giờ mới biết sợ à? Lúc ngoài cửa còn nói mình là "cô cô" của thừa tướng, hận không thể khiến cả thiên hạ biết."
Ôn Dư lập tức bật dậy, vừa đẩy vừa kéo cả hai: "Không được, phải đi ngay, coi như chưa từng đến! Chỗ này cũng chẳng vui gì, đi thôi, mau lên!"
Hoa Dao ánh mắt khẽ dao động, nhẹ nhàng kéo lấy Ôn Dư.
"Cô nương, cái gọi là vui, bọn ta tất nhiên có, chỉ là không tiện có người ngoài."
Ôn Dư vội xua tay: "Không, không đâu, vui kiểu gì? Bị bắt là vào đại lao đó! Ta phải về!"
"Cô nương đến đây không phải muốn tìm vui sao?" Hoa Dao lại nói.
Lúc này, nỗi sầu trên mặt nàng ta đã tan, ánh mắt mang theo phong tình, nhẹ ôm lấy eo Ôn Dư từ phía sau.
"Hoa Dao sẽ khiến cô nương vui vẻ, chơi thứ hay nhất. Đuổi hai người họ đi, được không?"
A…
Ôn Dư nhanh chóng liếc mắt nhìn Lâm Ngộ Chi và Lục Nhẫn: "Không được không được, ta sợ vào đại lao lắm!"