Editor: SoleilNguyenTuần đầu tiên sau khi khai giảng luôn trôi qua thật chậm chạp, trừ ba ngày tự học đầu tiên, hai ngày sau như thể đang đếm từng giây trôi qua, khó khắn lắm mới đến tiết học cuối cùng vào thứ sáu, học sinh đều ùa ra như thể vừa được thả tự do, lớp học giống như một siêu thị trong ngày giảm giá, ồn ào náo nhiệt, giáo viên hóa học đã la hét rất nhiều lần nhưng không có tác dụng, đành để bọn họ đi, rồi lặng lẽ cầm giáo án ra ngoài.
Sách của các môn học chính đã được phát dần dần, Từ Triều đang lần lượt bỏ chúng vào cặp, ngữ văn, toán, tiếng Anh…... Hình như thiếu cái gì đó? Nhìn vào chiếc cặp đã được sắp xếp gần như hoàn chỉnh, ánh mắt Từ Triều quét qua mặt bàn và hộc bàn, cho đến khi ánh mắt lướt qua bàn học bên cạnh, thì mới chợt nhận ra.
Thiếu một cuốn sách sinh học.
Mà cuốn sách sinh học mới tinh đó đang bị đè dưới bàn tay của Yến Dương.
Từ Triều nhìn hai cuốn sách sinh học chồng lên nhau, cảm thấy hơi khó xử. Khác với mặt bàn trống rỗng của mình, phía trước và bên phải bàn của Yến Dương được xếp gọn gàng hai chồng sách, tạo thành một góc khuất tầm nhìn, người kia hiện đang vùi đầu vào góc, đầu tựa vào khuỷu tay, cẳng tay chống lên, cổ tay hơi cong, hai tay vòng qua sau đầu, nhẹ nhàng đặt lên cuốn sách bên phải.
Nên kéo thẳng ra, hay gọi Yến Dương để đối phương đưa sách qua?
Thực ra đây không phải là một vấn đề quá khó xử, vốn dĩ cuốn sách đó đã là của cậu, trong khi người kia không chú ý, kéo thẳng về cũng không có gì sai, còn việc nhờ đối phương đưa sách cũng chỉ là chuyện nhỏ, dù cho đối tượng là Yến Dương mà các bạn học thường có chút e ngại.
Nhưng Yến Dương đã dẫn đường cho cậu, trả tiền cho cậu, cậu không giống như những người khác cảm thấy Yến Dương rất đáng sợ, hơn nữa, cho dù Yến Dương thực sự là một tên côn đồ hung dữ, cậu cũng sẽ không vì vậy mà cảm thấy sợ hãi.
Cậu chỉ là, chỉ là không thể yêu cầu người khác mà thôi.
Có lẽ do hồi nhỏ đã bị yêu cầu quá nhiều, mặc dù cậu biết những người này không giống như người phụ nữ đó, nhưng nỗi sợ hãi ăn sâu vào xương tủy thật khó tránh khỏi, cậu không muốn bị người khác thao túng, vì vậy luôn tránh né tiếp xúc với người khác, cũng cố gắng không yêu cầu thứ gì từ người khác.
Dù chỉ là một câu đơn giản "Xin chào, cậu có thể đưa cuốn sách giúp tôi không?".
Bàn tay đang giơ lên giữa không trung cuối cùng đã không rơi xuống, Từ Triều thu tay lại, ánh mắt lại rơi vào chiếc cặp đang hé mở, thôi, chờ hắn đi rồi lấy cũng được.
Một cuốn sách sinh học mới tinh đúng lúc rơi xuống bàn của cậu.
Yến Dương gối lên cánh tay, phim đã chiếu xong, tai nghe đã không còn phát ra âm thanh, có thể nghe thấy tiếng ồn ào của cả lớp, nhưng hắn vẫn bất động, yên tĩnh như thể đang ngủ.
Có một ánh mắt đã dừng lại trên người hắn rất lâu.
Ban đầu chỉ muốn làm cho nửa ngày thứ sáu khó khăn này trôi qua, nhưng ngay khi bộ phim sắp kết thúc, cảm giác bị nhìn trộm bỗng ập đến, Yến Dương không biểu lộ gì, khẽ động một chút, ánh mắt lướt về hướng phát ra cảm giác đó.
Hóa ra là bạn cùng bàn mới của hắn.
Tại sao Từ Triều lại nhìn hắn làm gì? Yến Dương cảm thấy nghi ngờ, nhân lúc thay đổi tư thế, hắn nhìn theo ánh mắt của người kia, đã thấy cuốn sách bị hắn đè dưới đầu ngón tay.
Hắn gần như ngay lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, có thể là khi phát sách, lớp trưởng đã nhầm tưởng hắn đang ngủ, nên không dám gọi, còn hắn thì bị bộ phim thu hút, hoàn toàn không chú ý đến việc phát sách, trong lúc thay đổi tư thế, đã đè lên cuốn sách kia.
Cảm nhận được ánh mắt đó, Yến Dương bỗng nhớ lại ngày đầu tiên khai giảng, Từ Triều đã đợi đến khi hắn tỉnh dậy mới rời khỏi chỗ ngồi. Lúc đó hắn chỉ cảm thấy người kia có cách suy nghĩ kỳ lạ, cho rằng lý do là do hai người chưa quen nhau, nhưng bây giờ họ đã làm bạn cùng bàn một tuần, mặc dù giao tiếp không nhiều, nhưng cũng quen thuộc hơn lúc đầu.
Từ Triều có gọi hắn không?
Yến Dương giữ nguyên tư thế ban đầu, vừa cảm thấy mình thật thừa thãi, vừa có chút kỳ vọng khó nói. Nhưng cho đến khi cánh tay của hắn bị gối đến mỏi nhừ, ánh mắt đó rời khỏi hắn, hắn vẫn không nghe thấy tiếng của Từ Triều.
Trong lòng hắn khẽ thở dài, ngón tay dùng sức, cầm một cuốn sách trong đó, đặt lên bàn của Từ Triều.
"Lần sau cứ gọi tôi." Câu nói giống hệt lần trước, nhưng giọng điệu lại mạnh mẽ hơn nhiều.
Cuốn sách nằm yên trên bàn, Từ Triều nhìn theo tay Yến Dương thu về, nhìn vào khuôn mặt hắn, đối phương thay đổi tư thế, tay phải đặt lên sách, nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt phượng sắc bén nửa khép, vẻ mặt mang chút lười biếng, dưới ánh nắng lúc bốn giờ chiều, lại có chút ý tứ dịu dàng.
Từ Triều lặng lẽ bỏ cuốn sách vào cặp, không nói tốt cũng không nói xấu.
Yến Dương cũng không để ý đến việc cậu có phản hồi hay không, mấy ngày qua tiếp xúc, hắn phần nào cũng hiểu rõ tính cách của Từ Triều, theo cách nói phổ biến trên mạng trước đây, chính là một mỹ thiếu niên ba không.
Không miệng, không tâm, không biểu cảm, lại còn đẹp trai. Nếu ở trong anime thì chắc chắn sẽ được gọi là “bà xã”.
Từ Triều liếc nhìn đồng hồ trên bảng đen, còn mười phút nữa là hết giờ, cậu đặt cằm lên ba lô đã được sắp xếp gọn gàng, trong lòng lặng lẽ đếm ngược.