Editor: SoleilNguyenTừ Triều hơi ngạc nhiên, cậu nhận ra Yến Dương có chút khó xử, nhưng cậu không biết Yến Dương đang khó xử về điều gì. Họ mới chỉ gặp nhau lần đầu hôm nay, chỉ là những người quen biết mà thôi, có lẽ còn phải thêm một chút miễn cưỡng nữa, không thể nào Yến Dương cũng giống như cậu, sợ người lạ được?
Không nên như vậy, hắn nhìn qua không có vẻ gì là người sợ người lạ cả, hơn nữa lúc nào cũng mặt lạnh, nhìn thế nào cũng là người khác sợ hắn mới phải.
“Sao không nhận?”
Đôi đũa lại được đưa về phía trước, Từ Triều hoàn hồn, tay vốn chìa ra cầm lấy chiếc đũa lại quay một vòng trên không trung, nhận lấy đôi đũa đó.
Yến Dương nuốt gần hết nửa bát mì, cho đến khi cảm thấy cái dạ dày đã chịu đựng đủ, mới có chút thời gian để thầm cảm thán.
Có vẻ như mình gặp may, bát mì này cũng khá ngon.
Hắn liếc qua bát của Từ Triều, thấy đối phương đang rất nghiêm túc gắp hành và rau mùi vào đĩa nhỏ, từng chút từng chút một. Mà bát lớn thì gần như vẫn còn đầy.
“Mì của cậu sắp vón cục rồi.” Do dự một hồi, Yến Dương vẫn lên tiếng: “Nếu không ăn hành và rau mùi, lần sau có thể báo trước cho chủ quán.”
Từ Triều nghe thấy lời hắn, tay đang gắp rau bỗng dừng lại, rồi gật đầu, lại lắc đầu.
Yến Dương nhíu mày, có chút không hiểu ý của cậu, có lẽ Từ Triều cũng nhận ra sự nghi hoặc của hắn, lên tiếng: “Biết rồi.”
“Không phải không thích.”
Lần này Yến Dương đã hiểu, Từ Triều nói cậu biết mì sắp vón thành cục, hơn nữa không ghét hành và rau mùi. Yến Dương cũng không để tâm nữa, cúi đầu ăn nốt nửa bát mì còn lại.
Phần mì rất nhiều, Yến Dương ăn nửa bát sau rất chậm rãi, khi hắn ăn xong bát mì, bên kia Từ Triều cũng gần xong, hắn nhìn Từ Triều ăn nốt vài miếng cuối cùng, rồi dùng đũa gắp hành và rau mùi từ đĩa nhỏ.
Từ Triều ăn rất từ tốn, biểu cảm trên mặt cũng rất bình thường, nhưng Yến Dương không thể không nhíu mày.
Hắn nhận ra Từ Triều đã ăn no từ lâu, mấy miếng cuối cùng nuốt xuống rất khó khăn, hắn cũng chỉ nghĩ Từ Triều không muốn lãng phí, lúc này Từ Triều lại đưa rau mùi vào miệng, mỗi miếng lại uống một ngụm nước trong cốc, hoàn toàn không nhai, giống như đang nuốt thuốc.
Từ Triều đang nói dối.
Cậu nhìn không có vẻ gì là thích ăn những thứ này.
Yến Dương nhìn Từ Triều vẫn đang nuốt từng miếng từng miếng một, sắc mặt càng lúc càng căng chặt, nếu ngồi đối diện là Chu Thành, thậm chí là bọn Lộ Lãng Lê Hành, Yến Dương đã sớm trực tiếp đứng dậy, ném đồ vào thùng rác rồi, sao có thể như Từ Triều bây giờ tự hành hạ bản thân như vậy.
Hắn muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng đành bất lực nói: “Những thứ không thích ăn thì đừng ăn.”
Từ Triều nghe vậy ngẩng đầu lên, cùng với nước nuốt miếng cuối cùng, mới lên tiếng: “Ăn uống còn phải phân biệt thích hay không thích sao?”
Cậu nhíu mày, đôi mắt tròn xoe xinh đẹp đầy nghi hoặc, trông như không thể hiểu nổi lời của Yến Dương.
“Nhưng nếu không ăn hết thì ngày mai có thể sẽ đói.”
Yến Dương hơi muốn cười, cảm thấy người này sao nhìn có vẻ như một học sinh ngoan ngoãn, mà suy nghĩ thì luôn kỳ quái, “Ngày mai sao lại có thể đói được, cậu đâu phải chỉ ăn cái này……”
Hắn đột ngột ngừng lại, cẩn thận quan sát người ngồi đối diện. Hôm nay lần đầu gặp trên lớp, hắn chỉ lo ngạc nhiên về gương mặt của đối phương, không để ý đến đối phương mặc gì, bây giờ nhìn kỹ, ống tay áo của áo khoác có dấu hiệu mài mòn rõ rệt, chiếc ba lô bên cạnh tuy đã được giặt sạch sẽ, nhưng vẫn có thể thấy là đồ cũ đã dùng nhiều năm.
“Cậu ——” Yến Dương ngẫm nghĩ tìm từ một chút, giọng điệu hiếm khi hơi do dự, “Không có tiền để ăn sao?”
“Có chứ.”
Yến Dương thở phào nhẹ nhõm, nghĩ cũng phải, đối phương đã có thể thuê phòng ở đây, làm sao lại không ăn được một bữa cơm.
“Vậy sao ngày mai lại đói?”
Thân thể Từ Triều khẽ run lên, trước mắt đột nhiên hiện lên hình ảnh một người phụ nữ mặc váy trắng, giọng điệu của bà vừa áp lực vừa điên cuồng, tay mạnh mẽ nắm lấy cằm cậu, “Nôn ra, nôn hết những thứ mày vừa ăn ra!”
Yến Dương có chút kỳ quái, đối phương đã lâu không nói gì, câu hỏi của hằn khó trả lời đến vậy sao? Hắn vừa định cho qua, giọng nói của Từ Triều đã lọt vào tai hắn.
“Không liên quan đến cậu.”
Giọng nói đó lạnh hơn bất kỳ câu nào trước đó, thậm chí còn mang theo sự tức giận, Từ Triều xách ba lô bên cạnh, không ngoảnh đầu lại mà đi ra khỏi cửa quán.
Yến Dương bị câu nói đó chọc tức, hắn chỉ có lòng tốt quan tâm một chút, không cảm ơn thì thôi, lại còn nổi giận với hắn? Hắn cũng không nợ cậu!
…… Hình như hắn có nợ một chút.
Đệt!
Yến Dương nhìn những lá rau mùi nổi lềnh bềnh trong bát, càng nghĩ càng cảm thấy ấm ức, hắn lấy ví ra, hướng vào chỗ đã trống không của bàn mà chỉ tay.
“Kiêu ngạo như vậy, thì trước tiên hãy thanh toán tiền ăn của mình đi!”