Chương 6

Editor: SoleilNguyen

Đối phương cao hơn cậu, hiện tại Từ Triều chỉ có thể ngẩng đầu lên mới có thể thấy được ánh mắt của Yến Dương, cậu nói hơi chậm, nhưng từng câu từng chữ đều rất chân thành, “Cảm ơn cậu.”

Yến Dương rũ mắt, ánh nắng quá chói, Từ Triều nheo mắt nhìn hắn, vô tình khiến Yến Dương nhớ đến con mèo cam lớn thường nằm phơi nắng trên ghế dài dưới khu chung cư, cũng nheo mắt y như vậy, khi cảm thấy thoải mái sẽ nằm ngửa bụng ra, lúc này nếu sờ nó, con mèo sẽ duỗi móng ra, nhẹ nhàng kéo tay áo của hắn.

“Bạn cùng lớp Từ Triều, cậu không cần cảm ơn tôi.” Yến Dương nhẹ nhàng thở dài, cuối cùng cũng không rút tay lại, “Tôi giúp cậu là vì cậu đã giúp tôi, mà nếu tính ra, cậu vì giúp tôi mà bị bọn Thành Lương để ý, không biết khi nào sẽ tìm đến cậu, chuyện này tôi chưa giải quyết xong, cho nên nhìn thế nào cũng là cậu thiệt thòi.”

“Nhưng bây giờ tôi phải về ngủ trước đã,” hắn nâng cằm lên, ra hiệu cho Từ Triều buông tay, “Nếu cậu không muốn thấy tôi chết đột ngột ở đây.”

****

Yến Dương về nhà, cố gắng chống tinh thần để tắm rửa, rồi quấn chăn lại ngủ thϊếp đi. Giấc ngủ này kéo dài đến khi trời đất tối mịt, khi Yến Dương tỉnh dậy lần nữa, cả căn phòng đều chìm trong bóng tối, hắn mò mẫm tìm điện thoại mình để ở đầu giường, ấn nút mở máy.

Ngay khi mở máy, tin nhắn WeChat đầu tiên hiện ra, có rất nhiều người gửi tin nhắn, chủ yếu hỏi hắn “Đi đâu”, “Đang làm gì”, Yến Dương lướt qua màn hình chọn vài người trả lời một câu “Ngủ”, rồi nhanh chóng xóa khung hội thoại. Hắn có chút chứng ám ảnh cưỡng chế, nhìn thấy giao diện tin nhắn lộn xộn là cảm thấy phiền.

Trong khi trả lời tin nhắn, tin nhắn nhỡ liên tiếp kéo đến, Yến Dương liếc qua, tâm trạng tốt đẹp vừa có được do ngủ đủ giấc lập tức rơi xuống đáy. Tổng cộng có sáu cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là từ một người —— Yến Chính Quân —— ba của hắn.

Thông báo cuộc gọi nhỡ trên điện thoại không ngừng hiện ra, Yến Dương suy nghĩ hai giây, quyết định ấn giữ nút tắt máy, rồi tùy tiện ném điện thoại đi. Có lẽ do dùng sức quá độ, điện thoại trượt xuống mép giường, rơi xuống thảm dày, phát ra một tiếng “Đùng” trầm.

Hắn lại chôn đầu vào chăn, chỉ cảm thấy bóng tối xung quanh như vật chất, đè nén khiến hắn không thở nổi, rõ ràng không nghe máy, nhưng hắn lại cảm thấy giọng nói của Yến Chính Quân cứ vang vọng bên tai, lặp đi lặp lại.

“Tại sao lại không đi học nữa!”

“Mỗi ngày như thế này, đừng quên mày họ Yến!”

“Tao, Yến Chính Quân, sao lại có thể có đứa con như mày, thật mất mặt!”

……

Những lời này chồng chéo lên nhau, tạo thành một tấm lưới dày đặc, ụp vào đầu Yến Dương, hắn vội vàng bật đèn đầu giường, ánh đèn bỗng sáng lên, ngay lập tức xua tan đi bóng tối trong phòng. Yến Dương thở hắt ra một hơi, tay kia trong bóng tối nắm được chìa khóa, đầu nhọn đã cắm sâu vào da thịt.

Có chút đau, nhưng lại khiến Yến Dương cảm thấy rất an tâm.

Yến Dương cảm thấy vài cuộc gọi nhỡ từ Yến Chính Quân không ảnh hưởng quá lớn đến mình, nhưng hắn nhất thời cũng không tìm ra lý do để giải thích phản ứng thái quá như vậy, chỉ có thể quy cho việc tối qua thức khuya, hơn nữa cơ thể có lẽ luôn thành thật hơn trái tim một chút.

Thức khuya quả thật hại sức khỏe, Yến Dương nghĩ.

Hắn nhảy khỏi giường, những lời Yến Chính Quân thường nói, thực ra Yến Dương từ lâu đã không quá để tâm, nghĩ nhiều cũng có ích gì? Dù Yến Chính Quân có cảm thấy hắn mất mặt thế nào, hắn cũng là con trai ruột của Yến Chính Quân.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là đi lấp đầy cái bụng đang kêu gào vì đói. Sáng nay hắn dậy muộn không kịp ăn, buổi trưa lại vì bọn Thành Lương mà bỏ lỡ một bữa, đến giờ, hắn đã cả ngày không ăn gì.

Yến Dương nhanh chóng mặc một chiếc áo thun, cũng không chuẩn bị mang điện thoại, từ tủ đầu giường mò ra ví tiền, cầm theo chìa khóa rồi ra khỏi cửa.