Editor: SoleilNguyenTừ Triều đã đứng trước cửa quán mì tiểu Lưu suốt mười phút. Nếu không quay đầu đi đến trường, cậu sẽ nhận được thành tích trễ học vào ngày chuyển trường, vì vậy cậu lại một lần nữa nhìn đồng hồ, cắn răng đẩy cửa vào.
Nhân viên phục vụ đứng chờ ở cửa lập tức tiến lại, khi nhìn rõ gương mặt cậu thì có chút ngạc nhiên.
Xong rồi, Từ Triều nghĩ thầm.
Cậu nhắm mắt lại, đang chuẩn bị xin lỗi, liền nghe thấy giọng nói tươi cười của nhân viên phục vụ.
“Soái ca nhỏ, là cậu à, sáng sớm đã đến ăn mì sao?”
Từ Triều ngẩn ra, cậu mở mắt nhìn nhân viên phục vụ đang cười cong mắt, nghi hoặc hỏi: “Cô biết tôi à?”
“Ai da, chẳng phải là soái ca nhỏ đến ăn mì tối qua sao, đẹp trai như vậy, gặp một lần là nhớ ngay!”
Nghe nhân viên phục vụ nhắc đến tối qua, Từ Triều lại cảm thấy ngượng ngùng, tai cậu nhanh chóng đỏ lên, cậu từ trong cặp lấy tiền ra, đưa cho nhân viên phục vụ, “Xin lỗi, tối qua tôi ăn xong quên trả tiền.”
Cậu dừng lại một chút, rồi bổ sung: “Tôi thật sự không phải muốn ăn quỵt, xin lỗi.”
Cậu vốn đã có vẻ ngoài ngoan ngoãn, giờ đây vì cảm thấy có lỗi mà mặt cậu đỏ bừng, hàng mi dài và dày khẽ rũ xuống, lo lắng mà rung động, như đuôi mèo bị con người làm cho hoảng sợ, hơi cuộn lại.
Nhân viên phục vụ bị vẻ đẹp của cậu làm mê hoặc trong hai giây, rồi lấy lại tinh thần, ngạc nhiên nhìn Từ Triều, “Hả? Tiền mì tối qua, bạn cậu đã giúp cậu trả rồi mà, cậu ấy còn giải thích là cậu có việc gấp nên mới đi trước nữa!”
Người đã cùng cậu ăn mì tối qua…... Chỉ có thể là Yến Dương.
Từ Triều im lặng một lúc, nói cảm ơn với nhân viên phục vụ, rồi quay người ra khỏi cửa đi đến trường.
Yến Dương tối qua đi ngủ sớm, cộng với cả buổi chiều ngủ bù, hôm nay hiếm khi dậy sớm, sau khi ăn sáng xong hắn thong thả đi vào lớp, còn hai mươi phút nữa mới đến giờ học.
“Anh Yến!” Vừa thấy Yến Dương vào lớp, Lộ Lãng đã hét lên, “Sao hôm nay mày đến sớm thế? Không lo bậc thầy nghiên cứu địa hình của mày nữa à?”
“Địa hình gì?” Yến Dương cười mà như không cười nhìn gã, “Có phải là kiểu địa hình mà mày bị bắn trúng ở điểm phục kích của kẻ thù trong sa mạc không?”
“Anh Yến! Đánh người không đánh mặt, vạch trần không vạch điểm yếu!” Lộ Lãng chỉ tay vào Yến Dương, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Gã chỉ muốn khoe khoang một chút về khả năng linh hoạt của mình, tự nguyện nói sẽ thu hút sự chú ý của kẻ địch cho Yến Dương, để Yến Dương có thể bắn trúng kẻ địch, kết quả lại quá tự mãn, trượt tay nhảy lên lại thành cú ngồi xổm, đúng lúc đón viên đạn từ kẻ thù bắn tới, lập tức ngã xuống đất.
Việc này đã bị Chu Thành và những người khác cười nhạo suốt gần một năm, không ngờ giờ ngay cả Yến Dương cũng tới châm chọc gã!
Lê Hành ngậm bánh quẩy, cà lơ phất phơ đi vào lớp, thấy Lộ Lãng chỉ tay vào Yến Dương, không biết đang nói cái gì. Hắn lập tức chạy lại ôm cổ Lộ Lãng, “Yô, Lãng của chúng ta giỏi ghê, dám chỉ tay vào anh Yến rồi!”
“Đồ chết tiệt!” Lộ Lãng ghét bỏ đẩy tay Lê Hành ra, “Một tay đầy dầu, bẩn chết đi được!”
“Há, bẩn chỗ nào, sạch sẽ mà.” Lê Hành cười gian xảo, lúc tay bị đẩy ra liền nhân cơ hội lau một cái lên mặt Lộ Lãng.
“Mẹ nó!”
Lộ Lãng đưa tay sờ mặt mình, cảm giác dính dính khiến gã tức tối, lập tức giơ chân đá Lê Hành, rồi hô với lớp trưởng Hạ Nhuế ở hàng ghế trước.
“Lớp trưởng! Có thể quản lý cái đồ chết tiệt này không!”
Hạ Nhuế đang vật lộn với đề thi vật lý, nghe thấy lời Lộ Lãng thì không quay đầu lại đáp: “Tôi không quản nổi cậu ta, với lại, đừng gọi cậu ta bằng biệt danh mãi.”