Editor: SoleilNguyen“Đinh ——” Âm thanh thông báo của thang máy vang lên bất ngờ, Từ Triều bị giật mình, cho đến khi cửa thang máy mở ra, thấy bên trong không có ai, cơ thể căng thẳng mới từ từ thả lỏng.
Cậu bước vào thang máy, ngón tay do dự trên nút mười sáu, cho đến khi cửa thang máy tự động đóng lại, cậu mới hoàn toàn nhấn xuống.
Không muốn về nhà.
Không, là không muốn trở lại căn nhà đó.
Chìa khóa cắm vào ổ khóa, phát ra âm thanh “Cạch” nhẹ, Từ Triều không nhịn được hít một hơi thật sâu, rồi mới đưa tay đẩy cửa.
Cánh cửa chống trộm dày nặng mở ra một cơn gió nhẹ, làm cho lá cây xanh ở hành lang nhẹ nhàng lay động, Từ Triều nhanh chóng liếc nhìn vào nhà, bày trí không khác gì khi ra ngoài, nhìn cũng không có dấu hiệu của người khác đã vào.
Cậu mới thả lỏng, ném ba lô lên sofa, suy nghĩ một chút, rồi rẽ vào bếp.
Từ Triều lấy từ tủ lạnh ra một túi bánh bao đông lạnh, cẩn thận đếm mười lăm cái bánh tròn nhất, cho vào nước đang sôi. Khi tất cả bánh bao nổi lên, cậu cũng cho vào hai lá xà lách mà cậu lục được trong tủ lạnh, rồi vớt tất cả ra.
Nhìn bát nước dùng trắng cùng với lá xanh, Từ Triều cảm thấy khá hài lòng với tài nghệ nấu nướng của mình, vô thức lắc lắc đầu.
Cậu ôm bát trở lại phòng khách, ngồi khoanh chân trên thảm trước bàn trà, rồi đưa tay bật tivi, mới dùng đũa gắp một chiếc bánh bao cho vào miệng.
Trong phòng khách, nơi có cảm giác bị theo dõi mạnh mẽ nhất, luôn cần có âm thanh gì đó phát ra, cậu mới cảm thấy yên tâm.
Tivi đang phát một chương trình giải trí không rõ tên, không chán nhưng cũng không buồn cười, Từ Triều theo giọng của người dẫn chương trình, từng chiếc bánh bao đưa vào miệng. Khi cậu đếm đến chiếc thứ chín, tay đang chuẩn bị gắp bánh bao bỗng dừng lại.
Lại đến rồi, cảm giác bị theo dõi.
Đũa đâm mạnh vào bánh bao, Từ Triều không ngừng tay, ánh mắt một cách tự nhiên quét qua hành lang, phòng khách, cửa sổ, cuối cùng lại quay về tivi.
Không có gì, không có gì cả.
Cửa chống trộm đã khóa, cửa sổ đã khóa, phòng khách nhìn rất rõ ràng.
Từ Triều cúi đầu nhìn cái bát trước mặt, bánh bao đã ăn hết, chỉ còn lại hai lá xà lách ở đáy bát, lá rau bị nước nóng ngâm lâu trở nên mềm nhũn, làm cho cậu cảm thấy buồn nôn.
Cậu ép bản thân nhét hai lá rau đó vào miệng, rồi đột nhiên đứng dậy, một tay nắm chặt chìa khóa bên cạnh, bước nhanh ra ngoài.
Đến khi gió lạnh thổi vào mặt, Từ Triều mới thấy cảm giác buồn nôn đã bị thổi bay. Đèn đường mờ ảo, cậu không nhìn rõ, nên không đi xa, chỉ đi theo ký ức tìm đến chiếc ghế dài gần nhất, ngồi xuống.
Buổi tối tháng mười ở Dung Thành đã bắt đầu lạnh, Từ Triều vào nhà đã cởϊ áσ khoác đồng phục, giờ chỉ mặc áo ngắn bên trong, gió lạnh thổi đến, cậu không nhịn được rùng mình một cái.
“Meo ——”
Bỗng nhiên bên cạnh vang lên tiếng mèo kêu, Từ Triều nghe thấy liền quay đầu, chú mèo hoang lớn màu cam trong khu chung cư, đang bước đi duyên dáng về phía cậu.
Như thể nhận ra Từ Triều đang nhìn nó, chú mèo lớn màu cam bỗng nhiên thay đổi bước đi chậm rãi, chạy nhanh vài bước, nhảy lên người Từ Triều.
Chú mèo cam này đã lang thang trong khu chung cư nhiều năm, tính tình không phải thân thiện, chỉ khi có người cho ăn mới chịu cho người khác vuốt ve một chút. Khi Từ Triều mới chuyển đến đã gặp nó, cũng không nhịn được mua thức ăn cho nó, nghĩ rằng sẽ có cơ hội vuốt ve lông.
Chỉ không ngờ chú mèo lớn này lại đặc biệt thích cậu, cho dù Từ Triều không mang theo gì, mèo cũng vẫn nhảy vào lòng cậu. Yến Dương còn trêu chọc chú mèo này, nói không ngờ nó cũng là một kẻ yêu thích ngoại hình.
Chú mèo lớn nằm trong lòng Từ Triều, lại “Meo meo” kêu hai tiếng, cái đuôi không yên ở trên cánh tay cậu quấn quấn. Cảm nhận được sự mềm mại trên cánh tay, Từ Triều cảm thấy tâm trạng tồi tệ của mình đã tốt lên không ít, ngón tay gãi gãi cằm của chú mèo lớn, chậm rãi mở miệng.
“Béo tròn.” Đây là cái tên mà Từ Triều tự đặt cho chú mèo lớn, không có ý nghĩa gì, chỉ đơn giản là vì chú mèo thật sự rất béo.
“Cậu có nghĩ rằng trên thế giới này có ma không?”
Béo tròn “Meo” một tiếng, cũng không biết là đang trả lời câu hỏi của cậu, hay chỉ đơn giản là bày tỏ sự không hài lòng với cái tên này.
“Chắc chắn là không có.” Từ Triều cũng không bận tâm, hai tay nâng gương mặt của mèo vàng, tự nói: “Chúng ta phải là những người ủng hộ chủ nghĩa Mác kiên định.”
“Nhưng, mình vẫn muốn đổi nhà.” Xung quanh không có ai, Từ Triều cũng không còn kìm nén bản thân, đã nói ra nhiều điều chưa từng thổ lộ với mèo béo trước mặt.
“Sống ở đây, mình luôn…… Sẽ nghĩ đến mẹ, vì vậy mình hơi sợ. Luôn cảm thấy như mẹ đang trốn ở một góc nào đó trong phòng, lén lút nhìn mình. Nhưng mình đã tìm khắp mọi phòng, và mẹ thì xa như vậy, cũng không thể tự mình chạy đến đây.”
“Nhưng mình vẫn rất sợ, sợ rằng mẹ sẽ đột nhiên lao ra, như trước đây, giữ chặt mình trên ghế, ép mình uống thuốc. Rõ ràng mình không bệnh, rõ ràng bố cũng sẽ không về nữa, mình thật sự, thật sự rất sợ……”
Cậu nói càng lúc càng nhanh, lời nói cũng dần trở nên không có trật tự, bàn tay đặt trên người mèo béo vô thức siết chặt, làm đau da thịt của mèo. Mèo vàng cảm thấy đau, không nhịn được dùng đệm thịt vỗ Từ Triều một cái, rất mạnh, nhưng không dùng móng.
Từ Triều bị cái vỗ này làm tỉnh táo lại, vội vàng buông tay, lại nhẹ nhàng vuốt ve hai cái, thấp giọng xin lỗi, “Xin lỗi.”
Mèo béo quét đuôi chạm vào cánh tay Từ Triều, lại dùng đầu cọ vào tay cậu, rồi nằm ngửa ra trên đùi cậu, Từ Triều cảm thấy tâm trạng được dịu đi, đưa tay sờ sờ bụng mèo, lại hỏi một lần nữa.
“Vậy…… Đổi nhà nhé?”
Mèo vàng không trả lời cậu, nhưng có một giọng nói khác từ phía sau truyền đến, đan xen với giọng nói của chính cậu.
“Từ Triều, đến nhà tôi ở nhé.”