Chương 43

Editor: SoleilNguyen

“Cậu giống như ăn phải pháo vậy.” Kỳ Trăn ngồi không ngay ngắn, nằm dài trên sofa, “Tôi chỉ đưa ra một ví dụ, Từ Triều…… Có tâm sự nặng nề.”

Yến Dương không trả lời, nhưng Kỳ Trăn nói không sai, Từ Triều quả thật có tâm sự nặng nề.

Mặc dù Từ Triều bây giờ không còn giữ khoảng cách như lúc đầu, sẽ cho phép hắn lại gần, thỉnh thoảng cũng sẽ đùa giỡn…… Nhưng phần lớn thời gian, Từ Triều giống như một dây đàn bị kéo căng.

Đôi khi hắn có thể đoán ra một số điều từ hành động hoặc lời nói của đối phương, có lẽ là do điều kiện gia đình không tốt, cha mẹ có thể không hòa thuận, và một số lý do tương tự.

Nhưng những điều này không thể giải thích cho một số hành vi của Từ Triều.

Chẳng hạn như những phát ngôn kỳ lạ về việc ăn uống, phản ứng cực lớn khi La Tưởng muốn xông vào nhà, trạng thái máy móc và liều mạng khi đánh nhau với người đàn ông có khuyên mũi.

Khuôn mặt Yến Dương ẩn trong bóng tối, đôi mắt sáng chứa đầy u ám và lo âu, trong đầu suy nghĩ lộn xộn, nhưng hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm vào người trên sân khấu, không chịu rời mắt.

Kỳ Trăn nhìn Yến Dương, người từ nãy giờ không nói gì, rồi lại nhìn Từ Triều đang yên lặng hát trên sân khấu, vươn người một cái thật lớn.

Người trẻ tuổi à, còn rất nhiều con đường phía trước.

Kỳ Trăn mở quán bar này thật tùy hứng, mới chỉ qua mười giờ, hắn đã đuổi khách ra ngoài. Khi tiểu Chung thanh toán lương hôm nay cho Từ Triều, hắn cũng vẫy tay với mọi người, “Được rồi, về sớm đi nhé Triều Triều, tớ phải đi ngủ để dưỡng nhan đây.”

Từ Triều gật đầu, dù sao lương đã nhận rồi, về nhà sớm cũng có chút thoải mái. Cậu vẫy tay chào Kỳ Trăn và những người khác, cùng Yến Dương ra ngoài.

Hầu như vừa mới bước ra khỏi vùng ánh sáng của đèn dây tóc, tay Yến Dương đã nắm lấy cổ tay Từ Triều. Lúc này chưa phải là đêm khuya, nhưng trong ngõ ít người ở, xung quanh tĩnh lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió đêm lướt qua, cùng với tiếng lá xào xạc.

“Từ Triều,” Yến Dương đột nhiên mở miệng, “Cậu rất thiếu tiền à?”

“Á?” Từ Triều ngẩng đầu, sau khi phản ứng lại câu hỏi của Yến Dương, bình thản gật đầu, “Đúng vậy, rất thiếu.”

“Học bổng ở Dung Trung, không phải rất cao sao?” Yến Dương nuốt xuống câu “Tại sao”, đổi cách hỏi.

“Đúng vậy, nhưng phải trả tiền thuê nhà, phải sinh hoạt, còn phải...…” Từ Triều nhanh chóng cười một cái, “Gửi cho mẹ.”

Đây là lần đầu tiên Yến Dương nghe thấy Từ Triều nhắc đến gia đình. Bước chân hắn không tự chủ được mà chậm lại, giọng nói mang theo sự cẩn trọng, “Mẹ không có việc làm à?”

“Ừm.” Từ Triều nửa khép mắt, hàng mi dài che khuất đôi mắt đen như ngọc thạch, “Mẹ…… Bị bệnh rất nặng.”

Yến Dương dừng lại, ngừng bước. Từ Triều không chú ý, đã va vào lưng của đối phương, cậu bịt mũi, giọng nói mơ hồ, “Sao lại dừng?”

“Xin lỗi.” Yến Dương không hỏi về việc “Cha ở đâu”, vì từ việc Từ Triều không nhắc đến “Cha”, có thể đoán ra rằng danh phận này trong cuộc đời của cậu có lẽ là thiếu vắng.

Vì vậy, Yến Dương chỉ hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt đối phương, rồi đưa tay xoa xoa mái tóc đen mềm mại của Từ Triều, vô tình chuyển sang chủ đề khác, “Sau này đến quán bar đều để tôi đưa cậu về, được không?”

“Tại sao? Tôi tự đi được.”

Yến Dương vẫn cười, nét sắc bén tự nhiên của hắn đã được thu lại hoàn toàn, đôi mắt nâu nhạt ngập tràn sự dịu dàng, “Sợ cậu không nhìn rõ.”

Từ Triều một tay vẫn bịt mũi, cậu cứ nhìn Yến Dương, một lúc lâu sau, mới đột nhiên cong mắt, cười đáp một tiếng, “Được.”

Yến Dương lại đứng thẳng dậy, giúp cậu xoa xoa sống mũi, rồi kéo cậu đi về phía trước.

Từ Triều im lặng theo sau, người dẫn đường thẳng lưng, vai tuy vẫn còn hơi gầy của tuổi trẻ, nhưng cũng đủ rộng rãi, giống như cây cổ thụ ở cổng trường, cành lá xum xuê, đủ để che mưa che gió cho người qua đường.

Hôm nay Yến Dương đã hỏi cậu rất nhiều câu, cậu đều cố gắng đáp lại. Chỉ là cậu cũng có một câu hỏi, cứ xoay vòng trong đầu, suýt nữa thì thốt ra.

“Yến Dương.” Từ Triều đột nhiên mở miệng, nhưng câu nói lại xa rời suy nghĩ trong đầu.

“Cậu có vẻ rất rõ con đường này nên đi thế nào.”

----------

Tác giả có lời muốn nói: Vậy rốt cuộc Triều Triều muốn hỏi gì?