Chương 40

Editor: SoleilNguyen

Hai người tan học lập tức đến nhà Yến Dương, ăn xong bữa tối, Yến Dương lại bôi thuốc cho Từ Triều, trong quá trình bôi thuốc còn bị Từ Triều thúc giục vài lần, bảo hắn nhanh lên.

“Chăm chỉ làm việc đến thế à?” Yến Dương trêu chọc cậu một câu, nhưng động tác trên tay vẫn chậm mà chắc. Có một số việc có thể nghe theo Từ Triều, có một số thì không, dù sao Từ Triều cũng đã nói, ông chủ quán bar không yêu cầu cậu đi lúc mấy giờ.

“Ừm.” Từ Triều một bên mặt vùi vào gối ôm, ậm ừ đáp, “Phải kiếm tiền.”

Yến Dương dừng tay, Từ Triều chưa bao giờ che giấu sự thiếu thốn của mình, thậm chí có thể nói rất thẳng thắn. Nhưng theo lý thuyết thì học bổng của cậu rất cao, dù Từ Triều có trả một phần tiền thuê nhà, cũng không nên thiếu tiền như vậy, tại sao lại khao khát kiếm tiền đến vậy?

“Nhanh lên đi.” Nhận thấy động tác ở phía sau dừng lại, Từ Triều thúc giục một câu.

Bị âm thanh kéo về dòng suy nghĩ, Yến Dương tiếp tục xoa bóp, như trước đây, cuối cùng cũng không hỏi gì cả.

Hai người dọn dẹp xong ra ngoài, cũng đã gần tám giờ. Yến Dương đi theo sau Từ Triều, nhanh chóng đi trên phố, hắn vẫn không nói gì, cho đến khi rẽ vào ngõ, mới nắm lấy cổ tay của người bên cạnh, mở miệng: “Có nhìn rõ không?”

“Có chút mờ.” Từ Triều lắc đầu. Trước đây đều dựa vào điện thoại, mặc dù vẫn có chút mờ, nhưng tốt hơn nhiều.

Yến Dương bật đèn pin trên điện thoại, “Vậy theo tôi đi, đừng sợ, sẽ không để cậu ngã đâu.”

Hắn nắm cổ tay của người nọ, cúi đầu đi về phía trước, chỉ mới đi được hai bước, đã bị người phía sau kéo lại.

“Bạn học Yến Dương, cậu biết đường không?”

“Hình như…… Không biết.”

Từ Triều nương theo ánh đèn nhìn rõ khuôn mặt của Yến Dương, có lẽ vì biểu cảm ngại ngùng và mơ hồ này trên mặt hắn rất hiếm thấy, nên vô tình chọc cười Từ Triều, cậu không thể nhịn cười mà cúi người, thậm chí cười đến mức phải ngồi xuống.

Người kia hiếm khi vui vẻ như vậy, Yến Dương ban đầu định để cậu cười xong, nhưng nhìn một lúc, hắn cũng không nhịn được mà cười, cuối cùng cũng giống như Từ Triều, cười đến mức ngồi nửa người xuống đất.

Nụ cười đến thật bất ngờ, khi hai người dần hồi phục lại tinh thần, Từ Triều đã cười đến rơi nước mắt. Yến Dương đưa tay lau đi một giọt nước mắt chảy ra nơi khóe mắt của cậu, rồi gõ nhẹ lên trán cậu, “Được rồi, nhanh nói cho tôi biết làm thế nào để đi, bạn học Từ Triều.”

Từ Triều hắng giọng, cố nén nụ cười cuối cùng, kéo chiếc ba lô luôn đeo trên lưng ra, rồi lục lọi một hồi, lấy ra một tờ giấy đưa cho Yến Dương.

Đó là một bản đồ vẽ tay.

Khác với bản đồ truyền thống, trên đó không phải là những con đường hay tòa nhà cụ thể, mà là những điểm đặc trưng nối lại với nhau, ví dụ như nhìn thấy góc phố có cây thường xuân thì rẽ trái, nhìn thấy cánh cửa gỗ có dán hình thần giữ cửa thì rẽ phải.

Rất đơn giản và rõ ràng, các điểm gộp lại thành một tuyến đường, ở điểm cuối có một biển hiệu vẽ chữ “Một quán bar.”

Phong cách của bản đồ này thật sự rất đậm nét Từ Triều, Yến Dương hoàn toàn không cần hỏi, đã biết là do cậu vẽ.

Nhưng thật ra Từ Triều lại mở miệng nói: “Có nhìn rõ không? Thực ra trước đây ông chủ đã cho tôi một bản đồ, nhưng tôi không hiểu lắm. Nếu cậu không hiểu cái này, tôi có thể đưa cho cậu tờ mà ông chủ đã cho tôi? Cậu có thể dùng khi về nhà.”

“Vẽ rất rõ ràng.” Yến Dương nhanh chóng ghi nhớ lộ trình trong đầu, gấp tờ giấy lại và lắc lắc trước mặt Từ Triều, nhưng lại nói: “Có thể cho tôi không? Tôi không nhớ hết được một lần.”

Từ Triều không nghi ngờ gì, gật đầu. Dù cậu không nhạy cảm với những thứ như bản đồ, không phân biệt được hướng đi của con đường lần đầu đi qua, nhưng con đường này cậu đã đi qua nhiều lần, trí nhớ mạnh mẽ đủ để cậu nhớ rõ.

Yến Dương cười nhẹ, hài lòng cho bản đồ vào túi của mình, rồi lại nắm lấy cổ tay của Từ Triều.

“Đi thôi, họa sĩ nhỏ.”