Editor: SoleilNguyen“Cậu có vận may gì?” Lộ Lãng nhìn Lê Hành đầy phấn khích, cười lạnh nói: “Cũng chẳng phải là do một người nào đó đã âm thầm chuẩn bị từ lâu sao.”
Nghe vậy, Hạ Nhuế đang đứng bên cạnh đợi Lê Hành thu dọn đồ đạc quay lại, cười tươi nhìn Lộ Lãng, “Anh Lãng, nhìn có vẻ nhàn rỗi quá nhỉ, không bằng giúp tớ chuyển đồ được không?”
“Không đi! Sao cậu không để Lê Hành giúp cậu? Nó là bạn cùng bàn mới của cậu mà!” Lộ Lãng chỉ vào Lê Hành, bất mãn kêu lên.
“Thật không đi?” Hạ Nhuế vẫn cười, một tay đặt lên vai Lộ Lãng, từ từ siết chặt lại, “Đi, không?”
“Đi đi đi!” Lộ Lãng “ao” một tiếng đứng dậy, cơn đau ở vai khiến biểu cảm của gã biến đổi trong chốc lát, vừa đi về phía trước vừa giơ ngón giữa về phía Lê Hành đang cười ngã ra, còn không quên châm chọc một câu, “Con gái gì mà khỏe thế!”
Từ Triều hai tay chồng lên nhau, mặt nghiêng tựa vào mu bàn tay, lặng lẽ nhìn Hạ Nhuế và mấy người họ đùa giỡn. Một lọn tóc xõa xuống bên má, quét qua đuôi mắt, ngứa ngứa, khiến Từ Triều không nhịn được mà chớp mắt.
“Rất vui sao?” Yến Dương đưa tay, vén lọn tóc đó ra sau tai của Từ Triều, nhìn vào sườn mặt sáng sủa của người đối diện, nhẹ nhàng hỏi.
“Ừm.” Từ Triều đáp một tiếng, vẫn nhìn về phía đó, mấy người đang ồn ào, cười đùa vui vẻ.
“Họ đều rất tốt.” Từ Triều ngồi thẳng dậy, đếm trên tay, “Lộ Lãng rất tốt, Lê Hành rất tốt, lớp trưởng rất tốt. Còn nữa……”
Cậu nhìn Yến Dương, lại uốn cong một ngón tay, “Yến Dương cũng rất tốt.”
Cậu không phải là người chậm hiểu, tự nhiên nhận ra vừa rồi Lộ Lãng và Lê Hành cố tình đùa giỡn, chỉ để giảm bớt cảm giác căng thẳng khi cậu có thể tách rời khỏi môi trường quen thuộc. Lớp trưởng vừa rồi ở ngoài cửa, còn lén lút đưa cho cậu một viên kẹo, bảo rằng các bạn trong lớp đều rất thân thiện, không cần phải lo lắng.
Yến Dương cúi đầu nhìn cậu chăm chú đếm, đưa một tay ấn ngón cái vẫn đang giơ lên xuống, nói: “Là vì Từ Triều rất tốt.”
Từ Triều, người không ngần ngại lao vào cứu người, người ngồi dưới lầu cho mèo lớn ăn, người để tâm đến những câu nói của người khác, người nỗ lực đền đáp thiện ý và phát ra thiện ý……
Hắn ấn tay Từ Triều, lại bổ sung: “Đặc biệt đặc biệt tốt.”
Thực ra tay của Yến Dương cũng rất đẹp, các khớp ngón tay rõ ràng, thon dài và mạnh mẽ, Từ Triều nhìn vào ngón tay đặt trên tay cậu, đột nhiên mở tay ra, vỗ tay với hắn một cái.
“Giọng nói của cậu nghe như đang dỗ trẻ con ấy.”
Yến Dương phối hợp với dòng suy nghĩ nhảy múa của cậu, mỉm cười nói: “Biết đâu cậu còn nhỏ hơn cả tôi…… Cậu có nhỏ hơn tôi không?”
“Ừm……” Từ Triều suy nghĩ một chút, “Sinh vào tháng mười hai.”
“Vậy cậu không chỉ nhỏ hơn tôi, mà còn nhỏ hơn cả Lộ Lãng và những người khác.” Yến Dương nhướng mày, “Nói là trẻ con cũng không sai.”
“Không còn nhỏ nữa.” Từ Triều phản bác: “Đã đủ mười sáu tuổi, có thể đi làm kiếm tiền rồi.”
Nói đến đây, cậu lại đột nhiên nhớ ra điều gì, nói với Yến Dương: “Tối nay không đến nhà cậu nữa.”
“Hả? Tại sao?”
“Tối nay phải đi làm thêm.”
Mặc dù Kỳ Trăn nói cậu muốn đi lúc nào thì đi, nhưng cậu luôn cố gắng đến sớm, dù sao cũng là người làm, lời của ông chủ, nghe cho có thôi.
Yến Dương động môi, cảm thấy mình có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, đi đâu, làm gì, có xa không, có thiếu tiền không…… Một loạt câu hỏi nghẹn lại trong miệng, cuối cùng chỉ nói một câu: “Tôi đưa cậu đi.”
“Hả? Không cần đâu, tôi đã đi qua vài lần rồi, không……”
“Tôi đưa cậu đi.” Yến Dương cắt ngang lời Từ Triều, nhấn mạnh một lần nữa, “Đầu tiên đến nhà tôi bôi thuốc, ăn xong tôi sẽ đưa cậu đi.”
“Được không?”
Từ Triều:……
Cậu cảm thấy câu “Được không” của Yến Dương nghe giống như "nghe lời tôi" hơn.
Nhưng trong hai ngày qua ở nhà Yến Dương, mỗi lần đều vì những tình huống bất ngờ mà ở lại rất muộn, cuối cùng đều là Yến Dương đưa cậu về, bây giờ Yến Dương đề nghị đưa cậu đến quán bar, cũng chỉ là điểm đến không giống nhau, không khác gì trước đây.
Điều quan trọng là, Từ Triều cảm thấy từ chối cũng không có tác dụng, còn không bằng đồng ý ngay.