Chương 37

Editor: SoleilNguyen

Nói đến đây, Yến Dương nhìn về phía Từ Triều, không nhịn được lại véo một cái vào mặt cậu, “Còn cậu nữa, một mình mà cũng dám xông lên, cho dù là để cứu người, cũng phải chú ý đến bản thân chứ. Lần sau gặp chuyện như vậy, nhớ gọi cho tôi trước, biết chưa?”

“Tôi tự mình cũng đánh lại được.” Cảm thấy Yến Dương coi thường khả năng đánh đấm của mình, Từ Triều đặc biệt nghiêm túc nhấn mạnh: “Tôi rất giỏi đánh đấm.”

“Đúng đúng đúng, cậu rất giỏi đánh, chỉ cần gọi tôi đến, để tôi học hỏi thêm thì càng tốt.” Yến Dương mỉm cười trêu cậu, đột nhiên như nhớ ra điều gì, khẽ nhíu mày, “Chúng ta có phải…… Chưa trao đổi phương thức liên lạc không?”

“Hả? Chúng ta không có sao?” Từ Triều có chút mơ hồ, cậu suy nghĩ kỹ một chút, hình như thật sự không có.

Lộ Lãng và Lê Hành đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn hai người, “Đã lâu như vậy rồi, anh Yến và Từ Triều vẫn còn là bạn cùng bàn, đến cả WeChat cũng không có sao?!”

“Thế tụi mày có không?” Yến Dương hỏi ngược lại.

“…… Không có.”

Lộ Lãng nhanh chóng từ trong túi lấy điện thoại ra, lục lọi một hồi đưa đến trước mặt Từ Triều, “Triều, quét một cái nhé.”

Lê Hành cũng làm theo, đưa điện thoại qua.

Từ Triều từ trong cặp lấy điện thoại ra, tìm WeChat rồi mở lên. Điện thoại này cậu đã dùng mấy năm, phản ứng hơi chậm, vì vậy khi giao diện quét mã hiện ra, thì đã có một chiếc điện thoại khác chặn ngang trên hai chiếc điện thoại của bọn Lộ Lãng.

“Anh Yến, phải biết thứ tự trước sau chứ!” Lộ Lãng có chút không hài lòng kêu lên.

“Đúng vậy.” Lê Hành phụ họa.

“Không biết.” Yến Dương nhếch môi, “Mày có ý kiến gì?”

Nói xong, hắn đưa điện thoại lại gần Từ Triều, “Nào, quét cái này trước.”

Từ Triều liền quét một cái, nhấn thêm. Lộ Lãng tức giận nhưng không dám nói, chỉ có thể âm thầm trợn mắt trong lòng.

Khi từng cái được thêm thành công, Yến Dương vẫy tay với hai người, “Được rồi, giải tán, đừng làm phiền Từ Triều học bài.”

Lộ Lãng nghe theo quay đầu đi, chỉ có Lê Hành vẫn nhìn Từ Triều với vẻ mặt muốn nói lại thôi.

“Triều à.” Hắn tiến lại gần Từ Triều, cẩn thận nói: “Cho tớ véo má cậu một cái nhé?”

“Chỉ một cái thôi!” Hắn thề thốt hùng hồn, một tay đã đưa về phía mặt Từ Triều.

Nhưng vừa mới đưa đến một nửa, thì từ bên cạnh có một bàn tay khác đưa qua, “Bốp” một cái đánh lệch cánh tay của hắn.

“Tay không cần nữa thì mang đi hiến.” Yến Dương từng chữ từng chữ nói, đôi mắt nâu nhạt chứa đầy tức giận, trông rất lạnh lùng.

Lê Hành xoa xoa cánh tay đỏ ửng, có chút ủy khuất, “Sao mày được véo, tao thì không?!”

Trời mới biết hắn đã ngứa ngáy cỡ nào khi thấy Yến Dương ra tay, Từ Triều dáng người gầy, mặt lại hiếm khi mang chút bầu bĩnh, cậu lại rất trắng, nhìn Từ Triều khiến hắn nhớ đến món bánh nếp mẹ làm, cũng trắng trắng mềm mềm, nhìn rất muốn véo.

“Tao nói không được là không được.” Giọng Yến Dương vẫn lạnh lùng, hắn ngồi thẳng người, chắn Từ Triều ở phía sau.

Thật ra Từ Triều nhìn thấy Lê Hành ủy khuất như vậy, có chút không đành lòng, cậu nắm vai Yến Dương, thò đầu ra, một tay véo véo mặt mình, rồi nghiêm túc nói với Lê Hành: “Cảm giác bình thường.”

“Thật không?” Lê Hành có chút không tin.

Từ Triều gật đầu nghiêm túc, “Thật.”

“Vậy được rồi.” Nhận được câu trả lời khác với tưởng tượng, Lê Hành có chút thất vọng, trở về chỗ ngồi mà vẫn không thể thoát khỏi tâm trạng.

Yến Dương hơi nghiêng đầu, lấy tay Từ Triều còn để trên mặt xuống, giọng nói chứa đầy ý cười, “Từ Triều, hệ thống cảm giác của cậu có phải có vấn đề không? Rõ ràng cảm giác rất tốt mà.”

“Tôi lừa cậu ấy.” Từ Triều dùng một ngón tay nhẹ nhàng chọt vào mặt mình, “Tôi cũng thấy cảm giác rất tuyệt.”

Bàn tay phải của cậu đặt trên vai Yến Dương, cằm tựa vào mu bàn tay, hơi nghiêng đầu, môi đối diện với tai Yến Dương, vì sợ Lê Hành nghe thấy, giọng nói thấp hơn bình thường.

Nét ranh mãnh lại xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp này, vì gần nhau hơn so với lần ở thang máy, Yến Dương cũng nhìn rõ hơn một chút. Đối phương hơi nhướng mày, trong đôi mắt đen láy không thể giấu nổi sự vui vẻ, khóe môi cong lên rõ ràng hơn mọi khi, thậm chí có thể thấy một chút răng nanh nhòn nhọn.

Đây là hình ảnh hiếm thấy của Từ Triều, đúng với độ tuổi của cậu. Giống như cây bạch dương đẫm sương sớm, cả người tràn đầy sức sống, tươi tắn và rực rỡ.

Giống như bị nụ cười đó quyến rũ, Yến Dương ngây ngẩn nhìn cậu, cả người sau một khoảnh khắc lơ đãng, mới chợt nhận ra hơi ấm phả vào tai khi Từ Triều nói.

Cơ thể trong một khoảnh khắc trở nên cứng ngắc, Yến Dương chỉ cảm thấy hơi ấm đó theo cổ xuống dưới, xuyên qua da thịt, nhanh chóng lan tỏa đến trái tim.

Hơi ấm đó kí©h thí©ɧ máu trong tim, ngay lập tức sôi lên, chảy qua các mạch máu đến tứ chi, rồi quay lại tim, trái tim bị thiêu đốt đang đập mạnh, Yến Dương không kìm được mà đưa tay ra, nhẹ nhàng ấn vào ngực.

Có chút đau, còn có chút sưng.

Cảm giác hoàn toàn xa lạ này khiến hắn vô thức nhíu mày, trong khi Từ Triều bên cạnh hoàn toàn không nhận ra, chỉ cảm thấy kỳ lạ trước sự im lặng đột ngột của Yến Dương, liền hỏi: “Sao vậy?”

Âm thanh đột ngột vang lên kéo Yến Dương trở lại thực tại, hắn kiềm chế cảm xúc đang dâng trào, mỉm cười với Từ Triều, thậm chí còn trêu chọc cậu như thường lệ, “Không có gì, chỉ là hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi, có thật như cậu nói là siêu tốt không.”

“Yến Dương!”

Người vừa nhận ra mình bị trêu chọc cảm thấy khá tức giận, đe dọa ra hiệu bằng một nắm đấm về phía Yến Dương, rồi rời khỏi vai hắn, không thèm để ý đến nữa.

Yến Dương nhìn người đang cúi đầu viết chữ, một tay lại đặt lên ngực, nhẹ nhàng chạm vào.

Cảm giác kỳ lạ đó đã hoàn toàn tan biến, nhịp đập trong l*иg ngực lại trở về tần suất trước đây, mọi thứ vừa rồi như chưa từng xảy ra, chỉ khi Yến Dương cố gắng nhớ lại, mới miễn cưỡng nắm bắt được một chút dấu vết.

Hắn không thể gán cho cảm giác hồi hộp đó một từ ngữ nào, nhưng có thể tìm được nguồn cơn của nó.

Là Từ Triều.

----------

Tác giả có lời muốn nói: Nhân vật số hai của đội đánh đấm đã online.