Editor: SoleilNguyen“Hả?” Từ Triều ngẩng đầu, có chút mơ hồ, xin lỗi cái gì? Xin lỗi vì điều gì?
“Về chuyện Thành Lương.” Yến Dương bổ sung một câu.
Từ Triều ngẩn ra một chút, cảm thấy Yến Dương có chút kỳ lạ. Rõ ràng nhìn có vẻ dữ dằn, hành động cũng rất phô trương, nhìn không giống người sẽ quan tâm đến người khác, nhưng lại đặc biệt cẩn thận về chuyện Thành Lương.
Nhưng điều này cũng không liên quan gì đến Yến Dương, lúc đó dù là ai ở cuối con hẻm, cậu cũng sẽ giúp đỡ, chẳng qua trùng hợp là Yến Dương mà thôi. Còn về việc bị thương lần này, cũng chỉ vì tình cờ gặp phải Thành Lương mà thôi.
Cậu cứ im lặng nhìn Yến Dương, cho đến khi Yến Dương không nhịn được mở miệng, cậu lại lên tiếng trước.
“Cậu thực sự nên xin lỗi.” Từ Triều đứng ở cửa thang máy sáng sủa, nhìn chằm chằm vào Yến Dương, “Tôi quên mất mình đã đếm đến bước thứ mấy rồi.”
“Từ tòa C đến tòa A, tôi đã đếm rất lâu.”
Chàng trai dựa vào tường thang máy, trên gương mặt hiếm khi có chút tinh nghịch, giả vờ nghiêm túc nhìn hắn.
“Xin lỗi, vậy lần sau chúng ta sẽ đếm lại.” Yến Dương bật cười, dễ dãi nói lại một lần nữa, nhẹ nhàng đẩy cậu vào thang máy, “Chỉ đưa cậu đến đây thôi, nghỉ ngơi sớm nhé.”
Từ Triều bước vào thang máy, vẫy tay như mèo thần tài về phía Yến Dương, “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.” Yến Dương cũng vẫy tay, khi cửa thang máy sắp đóng lại, nói: “Trong túi có quà xin lỗi.”
Quà xin lỗi gì vậy?
Từ Triều nhìn vào túi giấy cầm trên tay, thò tay vào bên trong lục lọi một chút, một chiếc hộp thủy tinh xinh đẹp xuất hiện trước mắt cậu, hình vuông, được buộc bằng dây ruy băng bạc lớn.
Cậu lấy hộp ra, mới phát hiện bên trên còn dán một tấm thiệp, viết một hàng chữ.
“Nếu không thích thì vứt đi, cậu biết đấy, đồ ăn phải được ăn bởi người thích nó, mới có giá trị.”
Người ta thường nói chữ viết phản ánh tính cách, chữ viết này thực sự rất phù hợp với tính cách của Yến Dương, nét chữ mạnh mẽ, rồng bay phượng múa, hoàn toàn khác biệt với chữ viết ngay ngắn của Từ Triều.
Về đến nhà, trước tiên tìm một túi nhựa, bọc tay lại rồi đi tắm, thực ra cậu không quan tâm gì đến việc vết thương dính nước, nhưng cảm thấy chú vịt con rất dễ thương, ướt sẽ hơi đáng tiếc.
Khi mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa, kim đồng hồ trên bàn đã chỉ đến mười một giờ rưỡi, có lẽ do đã ngủ qua đêm ở nhà Yến Dương, Từ Triều không cảm thấy buồn ngủ, cậu nghĩ một chút, từ ngăn kéo trong phòng ngủ lấy ra một cuốn sổ dày.
Bìa màu nâu sẫm, có thể thấy đã rất lâu rồi, mép đã bị mòn, cẩn thận quấn bằng băng dính. Từ Triều lật sang một trang mới, lại lấy ra một bộ bút màu, bắt đầu vẽ vời.
Đầu tiên là một mặt trời, một con hẻm nhỏ, rồi có vài nhân vật kỳ quái, vây quanh một cái đuôi ngựa. Ở đầu hẻm bỗng xuất hiện một nhân vật mặc áo choàng đỏ, trên đầu viết mấy chữ “Siêu nhân ở đây!” Tiếp đó là cảnh dao kiếm bay loạn xạ.
Nhìn thấy nhân vật áo choàng đỏ sắp không trụ nổi, bỗng xuất hiện một nhân vật áo choàng đen, một tay kéo nhân vật áo choàng đỏ về nhà, đặt lên ghế sofa, cuối cùng chỉ tay vào nhân vật áo choàng đỏ, quấn một chú vịt con nhỏ lên.
Vẽ xong chuỗi dài này, Từ Triều dụi mắt, lại dán tấm thiệp mà Yến Dương viết lên, rồi viết một dòng chữ lớn “Ngày 18 tháng 9 năm 2020”.
Khi mọi thứ hoàn tất, cậu lại lật sang trang trước, có hình ảnh mình hát ở quán bar, khi chuyển vào nhà…… Cậu tiếp tục lật cho đến một trang nào đó, hình ảnh bỗng nhiên chuyển sang hai màu đen trắng đơn giản, Từ Triều đột ngột đóng sổ lại, hoảng loạn khóa vào ngăn kéo.
Tắt hết đèn, Từ Triều nằm trên giường, nhắm mắt chuẩn bị ngủ, nhưng trong đầu lại bất chợt hiện lên hình ảnh vừa thoáng qua lúc nãy.
Nhân vật nhỏ ôm đồ chơi, nhìn theo bóng dáng một nhân vật nhỏ khác rời đi, trên tờ giấy ố vàng viết hai chữ lớn ——
Ba ơi.