Editor: SoleilNguyen“Nhiều lần?” Có lẽ vì bầu không khí lúc này đặc biệt thoải mái, Từ Triều hiếm khi tò mò.
“Đúng vậy, trước đây tôi thường gây chuyện, còn bị người ta đập vào đầu nữa.” Yến Dương nắm cằm của Từ Triều, nhẹ nhàng xoay mặt cậu lại, tay kia cuộn áo của Từ Triều lên, dùng kẹp giữ lại.
“A? Vậy sẽ rất đau đấy…… Tại sao vậy?” Từ Triều chú ý toàn bộ vào lời nói của Yến Dương, cho đến khi đầu ngón tay của hắn chạm vào lưng mình, mới phát hiện áo đã bị cuộn lên, đến lúc này, cậu chỉ có thể cố gắng thư giãn, phối hợp với động tác của đối phương.
Yến Dương nhìn lưng của Từ Triều, không có vết thương nào chảy máu, nhưng có vài vết bầm tím. Thực ra điều này tốt hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, nhưng vì da của Từ Triều trắng, nên những vết xanh tím trông thật đáng sợ.
Hắn trong mắt tràn đầy cảm xúc, một lúc lâu sau mới mở miệng lại, “Cậu có đau không?”
“Đâu phải đánh vào đầu tôi……” Từ Triều nói được một nửa, mới nhận ra Yến Dương đang hỏi về lưng của cậu, cậu lắc đầu, nói: “Không đau.”
Thật sự không đau, Yến Dương chạm vào cậu cũng không có cảm giác gì.
“Vậy có thể một lúc nữa sẽ hơi đau, phải xoa bóp cho tan thì mới nhanh khỏi, cậu cố chịu một chút nhé?”
“Ừm.”
Yến Dương kiểm soát lực tay rất tốt, chỉ hơi đau một chút, không đến nỗi khó chịu, Từ Triều nhắm mắt, để cho đối phương xoa bóp lưng mình. Căn phòng im ắng, chỉ có mùi thuốc loãng lơ lửng trong không khí.
“Cũng là đánh nhau với một đám côn đồ, nguyên nhân…… Không nhớ rõ lắm.” Yến Dương đột nhiên lên tiếng, Từ Triều mở mắt, nhớ ra đó là câu hỏi vừa rồi.
“Hồi đó tôi nổi loạn lắm, nhìn ai cũng không vừa mắt, thuộc kiểu chỉ cần không hợp là đánh nhau.” Yến Dương cười, “Nếu vẫn như lúc đó, có lẽ chúng ta cũng sẽ đánh nhau.”
“Tại sao?” Từ Triều nửa mặt vùi vào gối ôm, giọng nói hơi ấm ức.
“Vì cậu dám ngồi bên cạnh tôi.”
Từ Triều:…… Thì ra cậu cũng khá bồng bột.
Yến Dương không ngừng tay, bổ sung: “Nhưng cũng chưa chắc, bởi vì……”
Bởi vì cái gì, Yến Dương không nói tiếp, vì hắn cảm thấy nửa câu kia hiện lên trong đầu mình rất kỳ lạ.
Bởi vì, Từ Triều là Từ Triều.
“Được rồi.” Yến Dương hạ áo của Từ Triều xuống, chỉ vào chân cậu, “Đặt chân lên đây.”
Khi đối phương ngồi xuống, hắn đã thấy hai mảng bầm tím trên đầu gối, rất nổi bật. Từ Triều lùi lại một chút, ngoan ngoãn đặt chân lên sofa.
Cảm thấy lúc này người này quá ngoan ngoãn, Yến Dương không khỏi ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, nhất thời có chút bất lực.
Từ Triều có vẻ sắp ngủ gật.
Hai mắt cậu nửa mở nửa khép, hàng mi dài rũ xuống, che khuất đôi mắt xinh đẹp, có lẽ cảm thấy Yến Dương không chú ý đến mình, còn lén ngáp một cái.
Từ Triều dường như…… Không còn cảnh giác với hắn nữa.
Như có thứ gì đó “Thịch” một cái, nhẹ nhàng gõ vào trái tim hắn, một cảm giác vui vẻ bí ẩn dâng lên, Yến Dương rũ mắt xuống, lực tay nhẹ đi một chút.
Khi hắn xử lý xong vết thương của Từ Triều rồi ngẩng đầu lên, đối phương đã dựa đầu vào lưng ghế, ngủ rất say. Yến Dương tranh thủ kiểm tra một chút, vết thương trên vai hắn thực ra rất nhẹ, hắn nhanh chóng xử lý rồi nhẹ nhàng cất hộp thuốc đi.
Đứng ở phòng khách nhìn người đang ngủ một lúc lâu, Yến Dương lại tiến lại gần, một tay đỡ cổ đối phương, một tay nâng khuỷu chân, nhẹ nhàng bế lên, rồi cẩn thận đặt xuống.
Để Từ Triều ngủ như vậy, tỉnh dậy chắc sẽ không dễ chịu.
Đối phương có lẽ thật sự mệt mỏi, động tác như vậy cũng không làm cậu tỉnh, chỉ hơi cựa quậy một chút, rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.
Yến Dương lấy chiếc chăn để bên cạnh, đắp lên người Từ Triều, rồi tắt đèn lớn trong phòng khách, chỉ để lại một chiếc đèn bàn nhỏ bên cạnh, không chói mắt, nhưng cũng không đến nỗi khiến Từ Triều tỉnh dậy mà không nhìn rõ.
Hắn mấp máy môi, nhưng không phát ra âm thanh nào, chỉ im lặng làm khẩu hình miệng.
“Ngủ ngon nhé.”
----------
Tác giả có lời muốn nói: Vẫn thích viết về hai người ở bên nhau, rất ấm áp, tôi viết cũng khá suôn sẻ.