Editor: SoleilNguyen“Xin, xin lỗi, tớ không nghĩ là cậu không chạy cùng tớ, nhưng tớ lại không dám quay lại.” Khi họ đến gần, cô gái nhìn rõ dáng vẻ của Từ Triều, lại bắt đầu không ngừng khóc, “Thật sự xin lỗi, tớ, tớ…… Xin ——”
Câu xin lỗi của cô đột ngột dừng lại, có đầu ngón tay mát lạnh chạm vào má cô, lau đi nước mắt cho cô.
“Đừng xin lỗi, cũng đừng nói xin lỗi.” Từ Triều nhẹ nhàng rút tay khỏi tay của Yến Dương, hơi cúi người, ngang tầm mắt với cô gái, đôi mắt to tròn đầy nghiêm túc, “Cậu làm rất tốt, lỗi là do những kẻ xấu kia, họ mới là người nên xin lỗi.”
Cô gái ngẩn người nhìn cậu, hồi lâu mới gật đầu thật mạnh, lại có chút lo lắng nói: “Vậy còn cậu thì sao? Chờ một chút, chờ một chút nữa còn phải thi……”
Vì Từ Triều đến kịp thời, những người đó vẫn chưa làm gì, cô chỉ có cổ áo đồng phục bị kéo giãn đôi chút, ngược lại là Từ Triều, áo đồng phục trắng đã lẫn mồ hôi và bụi bẩn, còn có vết máu từ tên có khuyên mũi, đã bẩn không thể nhìn được.
“Đưa cặp cho tôi.”
Yến Dương đột nhiên lên tiếng, cô gái ngạc nhiên, vội vàng đưa cặp cho hắn. Hắn lại quay sang nhìn Từ Triều, “Tôi có thể mở ra không?”
Từ Triều cũng không hiểu hắn định làm gì, nhưng vẫn gật đầu.
Yến Dương kéo khóa ra, quả nhiên bên trong có một chiếc áo khoác đồng phục. Từ Triều sợ lạnh, luôn có thói quen chuẩn bị một chiếc áo khoác trong cặp, Yến Dương và cậu ngồi lâu như vậy, cũng phần nào hiểu được thói quen nhỏ của nhau.
Hắn mở áo khoác ra, khoác lên người Từ Triều, che đi những vết bẩn, rồi nói với cô gái: “Làm ơn cùng cậu ấy đi đến trường được không? Phòng thi 37.”
Kể từ khi hắn ôm Từ Triều, đã âm thầm kiểm tra thương tích của đối phương, may mắn là Thành Lương và những người khác không biết có phải do não ngắn không, một đám người cầm những thứ không có tác dụng, trên người Từ Triều không có vết thương nào rõ ràng.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, chỉ là Yến Dương có lẽ không nghĩ rằng đối phương chỉ bị đánh đến choáng váng.
“Ồ, được!” Cô gái ngơ ngẩn gật đầu, “Vừa khéo chỗ tôi thi không xa lắm.”
Yến Dương lại cười với Từ Triều, “Cậu về trước với cô ấy nhé? Tôi xử lý đám cá tôm rác rưởi này một chút.”
Đối phương không nói gì, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn hắn.
Yến Dương có chút bất lực, hắn đưa tay ra, có lẽ vì đối phương vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, Từ Triều vốn không muốn tiếp xúc với người khác lại không tránh đi, vì vậy tay của Yến Dương đặt lên mặt đối phương, hắn hơi dùng sức, lau sạch những vết bẩn trên gương mặt xinh đẹp đó.
“Đã nói sẽ thi đứng nhất mà.” Hắn nắn vuốt ngón tay còn lưu lại chút cảm giác, đùa giỡn, “Không thể để lão Tiết nghĩ cậu chém gió.”
“Vậy còn cậu thì sao?”
“Tôi dù có đi thi hay không cũng đều đứng cuối.” Yến Dương cười không quan tâm, “Nhanh đi đi, trong vòng mười lăm phút nữa vẫn có thể vào phòng thi.”
Từ Triều vốn cho rằng mình chỉ có thể bỏ lỡ kỳ thi này, kết quả Yến Dương lại xuất hiện kịp thời, và nói với cậu rằng vẫn kịp. Cậu cắn môi, không nói thêm gì, dứt khoát quay người, cùng cô gái đi về phía trường học.
Yến Dương nhìn họ biến mất ở góc phố, sắc mặt nhanh chóng lạnh đi. Bài kiểm tra khai giảng của Dung Trung đối với người khác có thể không quan trọng, nhưng đối với Từ Triều chắc chắn rất quan trọng, nó liên quan đến một loạt các đánh giá học bổng tiếp theo, mà tình hình kinh tế của Từ Triều dường như không tốt lắm.
Lúc này, lẽ ra Từ Triều nên yên ổn ngồi trong phòng thi làm bài.
Thành Lương.
Hắn quay lại con hẻm, quả nhiên Thành Lương và nhóm người vẫn đợi ở đó, tên có khuyên mũi đã được đỡ dậy, dựa vào tường thở hổn hển.
“Cũng khá nghe lời.” Yến Dương nhặt một chiếc gậy bóng chày bị vứt trên đất, nhìn những người đang ngồi hoặc đứng, khẽ nhếch môi.
“Nghe mẹ mày!” Thành Lương đột nhiên đứng dậy, cơn đau ở gáy khiến gã mất lý trí, thù mới hận cũ dồn lại, chỉ tay vào Yến Dương tức giận nói: “Hôm nay tao sẽ để mày nằm ở đây!”
“Vừa khéo,” Yến Dương đột ngột thu lại nụ cười, ánh mắt quét qua đám người, như đang nhìn một đống rác thối, “Tao cũng vậy.”
“Hôm nay tất cả những người trong con hẻm này, đừng hòng nghĩ đứng mà đi ra ngoài.”