Chương 26

Editor: SoleilNguyen

Từ Triều lúc này đang đứng trước một bức tường, lắng nghe thật kỹ.

Cậu vốn định xem lại ghi chú, mở cặp ra mới phát hiện mình đã để quên ghi chú môn sinh học cần thi chiều nay ở nhà, trong đó ghi rất nhiều điểm kiến thức quan trọng, gần như không do dự, cậu quyết định về nhà lấy.

Chỉ là trên đường về, hình như cậu đã nghe thấy tiếng kêu cứu.

Lúc này là buổi chiều, hầu hết mọi người vẫn còn trong giấc ngủ, con hẻm vắng lặng, Từ Triều tập trung lắng nghe một lúc, phát hiện mình không nghe nhầm.

Đúng là tiếng kêu cứu, mà lại là của một cô gái.

May mắn là lúc này xung quanh yên tĩnh, âm thanh không khó để phân biệt hướng đi, Từ Triều đi theo tiếng kêu, rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Cô gái bị vây ở cuối hẻm, hai tay ôm chặt lấy đồng phục, cầu xin: "Tha cho tôi, xin các người, tha cho tôi."

Bảy tám người gần như đã đứng kín con hẻm chật hẹp, nhưng cô lại nhìn thấy bóng người ở đầu hẻm, ánh mắt lập tức sáng lên, không ngừng làm khẩu hình miệng, "Cứu tôi với."

Bóng người ở đầu hẻm lại quay đi, biến mất ở chỗ ngoặt. Ánh sáng trong mắt cô gái nhanh chóng vụt tắt, cô thậm chí đã định buông tay đang giữ chặt cổ áo.

Nhưng ngay khi sắp buông tay, một giọng nói trong trẻo vang lên trong con hẻm, êm ái như âm thanh từ thiên đường.

"Thả cô ấy ra."

Từ Triều cầm nửa viên gạch, bình tĩnh đứng ở đầu hẻm.

Cặp sách được đặt trên một tấm ván gỗ sạch sẽ ở một góc, lát nữa sẽ đánh nhau, không thể làm hỏng. Còn về viên gạch, so với những cành khô mục nát trên đất, đây đã là vũ khí tốt nhất mà cậu có thể tìm thấy.

Cậu bình tĩnh nói với những người trong hẻm một lần nữa, "Thả cô ấy ra."

Hai người cầm đầu không hài lòng quay lại, có chút khó chịu khi bị người khác làm gián đoạn.

"Mẹ nó mày là ai? Đừng có xen vào chuyện của người khác." Người đàn ông chửi rủa, khi nhìn rõ mặt Từ Triều thì bất ngờ cười lạnh một tiếng.

"Ôi, không phải là tên ẻo lả đã làm hỏng chuyện tốt của tao lần trước sao? Sao tao còn chưa tìm mày tính sổ, mày đã tự dâng mình đến rồi?"

Chính là nhóm người của tên có khuyên mũi lần trước.

Những kẻ xung quanh tên có khuyên mũi nghe vậy đều quay lại nhìn Từ Triều. Cô gái bị che khuất ở phía sau nhân cơ hội, bất ngờ đẩy mạnh một người chắn trước mặt, trốn về phía Từ Triều.

"Đệt mẹ mày." Tên có khuyên mũi chửi thề một câu, định xông lên, nhưng Thành Lương bên cạnh đã kéo hắn lại.

"Đợi đã."

Trên mặt gã hiện lên một nụ cười, giọng nói đặc biệt giả tạo, "Hóa ra mày chính là tên mới đến lớp một, như vầy, tao có thể để cô gái đó đi, nhưng mà ——"

"Mày phải ở lại." Thành Lương cười một tiếng đầy khó hiểu, chỉ vào Từ Triều, "Đã phá hỏng chuyện tốt của tụi tao hai lần, nhất định phải trả giá."

Từ Triều hoàn toàn không nghe đối phương nói gì, cậu nhìn đám người đứng trước mặt, ánh mắt lướt qua khuôn mặt họ, tìm kiếm mục tiêu.

Đây là điều cậu đã rút ra từ khi đánh nhau hồi còn nhỏ. Nếu đối phương đông hơn cậu, mạnh hơn cậu, thì hãy tìm ra một người mạnh nhất trong số họ, cắn chặt không buông tay, một khi đánh ngã được kẻ mạnh nhất, những người còn lại sẽ không đáng sợ.

Người đàn ông mặc áo đỏ, không được, người có tóc xanh, cũng không được, Thành Lương, chỉ là dựa vào thế lực mà thôi, mà thế lực gã dựa vào…… Từ Triều nhìn về phía tên có khuyên mũi, đối phương đang tức giận, vẻ mặt dữ tợn.

Chính là hắn.

"Đợi khi tôi nói chạy, cậu lập tức chạy về phía trước, đừng quay đầu lại, biết chưa?" Từ Triều hơi nghiêng đầu, giọng nói của cậu vốn đã chậm hơn người bình thường, lúc này âm thanh nhẹ nhàng và mềm mại, càng tỏ ra một sức mạnh bình yên, một tay nhẹ nhàng đặt lên tay áo đồng phục của cô gái, an ủi cảm xúc của cô.

Thấy cô gái gật đầu mạnh, Từ Triều mới quay lại nhìn tên có khuyên mũi, hạ giọng quát, "Chạy!"

Cùng lúc đó, Từ Triều mạnh mẽ đập viên gạch vào tên có khuyên mũi, viên gạch va chạm với hộp sọ phát ra tiếng vang nặng nề, rồi lại rơi xuống đất, mọi người trong hẻm nhất thời ngẩn ra.

Từ Triều lại như không nghe thấy, cậu bước nhanh hai bước, nhảy lên, dùng trọng lượng của mình mạnh mẽ đè tên có khuyên mũi xuống đất, khuỷu tay phải nhanh chóng và mạnh mẽ đánh vào cằm hắn, khiến hắn phun ra một ngụm máu.

Tất cả mọi việc xảy ra trong chớp mắt, khi Thành Lương và nhóm người phản ứng lại, tên có khuyên mũi đã nằm trên đất, ngay cả sức lực để bảo vệ đầu cũng không có.

Đám lưu manh xung quanh bàng hoàng nhưng không ai dám ra tay với Từ Triều, chỉ lúng túng kéo kéo Từ Triều, cố gắng lôi cậu ra khỏi người đàn ông. Thành Lương trong sự hỗn loạn, giật lấy một cây gậy bóng chày từ tay một người, nhìn Từ Triều vẫn đang giữ chặt tên có khuyên mũi, không thể kéo ra, ánh mắt gã trở nên dữ tợn, nhổ một ngụm xuống đất.

“Cút mẹ nó ra!”

Gã giơ cao gậy lên, đẩy một tên lưu manh chắn trước mặt, nhắm vào sau đầu Từ Triều.