Editor: SoleilNguyenCậu nhìn dòng chữ "Chuyển khoản đã nhận" mà cong môi cười. Dùng tiền để mua sự an ổn cũng không tệ, chỉ là bản thân phải nhanh chóng tìm việc làm thêm, nếu không thì…... Cậu nhẹ nhàng vỗ trán mình, thật sự sẽ phải đói bụng.
Từ Triều đi dọc theo con phố, tìm kiếm những cửa hàng dán thông báo tuyển dụng, nhưng đi mãi đến khi màn đêm buông xuống cũng không tìm được chỗ phù hợp. Thân phận học sinh định sẵn cho cậu không có nhiều thời gian tự do, Từ Triều vừa đi vừa dừng lại, đến khi hồi thần thì mới nhận ra hình như mình đã lạc đường.
Cậu đang đứng trước một con hẻm, rêu xanh trơn trượt phủ đầy các khe đá xanh, hai bên tường leo lên những cây thường xuân rậm rạp, mà ở cuối con hẻm, một cánh cửa gỗ cũ kỹ cổ kính đứng sừng sững.
Đó là một quán bar.
Điều này không phải là do Từ Triều đoán ra, mà là trên biển hiệu treo ở cửa đã viết. Khác với ánh đèn mờ ảo của các quán bar khác, cửa quán bar có hình dáng đặc biệt này treo hai bóng đèn dây tóc sáng chói mắt, nhìn như là biển hiệu được treo lên một cách tùy tiện với bốn chữ viết xiêu vẹo —— Một quán bar.
Từ Triều bị thu hút.
Cậu không thể kiềm chế mà tiến lên, vừa định đưa tay đẩy cửa thì nhìn thấy bên cạnh có một tờ giấy dán xiêu vẹo —— Tuyển người, biết hát là được —— chữ viết trên đó bay bổng như rồng bay phượng múa, giống hệt như trên biển hiệu.
Từ Triều vuốt phẳng tờ giấy, rồi dùng băng dính trên tường dán lại một góc bị rơi, ấn ấn cho chắc, rồi mới đưa tay đẩy cửa vào.
Nội thất bên trong cũng rất tùy ý, ánh sáng chuyển sang màu vàng ấm, xung quanh đặt lộn xộn vài chiếc ghế gỗ và bàn hình thùng rượu, giữa sân khấu chính giữa có một chiếc ghế cao, bên cạnh dựa vào một cây guitar, Từ Triều nhìn chằm chằm vào cây guitar đó, vô thức đi về phía sân khấu.
“Đến hát sao?” Một giọng nói hơi khàn đột ngột vang lên từ phía sau, Từ Triều giật mình quay đầu lại, một người đàn ông đang dựa vào quầy bar, nheo mắt nhìn cậu.
Người đó mặc áo sơ mi đơn giản và quần thể thao, tóc vàng óng ánh hơi xoăn, một nửa được buộc gọn trên đỉnh đầu thành một búi nhỏ, một nửa thả lỏng trên vai, trông có vẻ hơi lười biếng.
Đối phương nhìn gương mặt Từ Triều quay tới, thoáng chút ngẩn ngơ, “Học sinh?”
“Vâng.”
“Biết hát?”
“Biết.”
Ngón tay cầm điếu thuốc chỉ chỉ về phía sân khấu, “Lên thử xem.”
Từ Triều lại không động đậy, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào đối phương, vẻ nghi hoặc hiện rõ.
Người đàn ông cười cười, tùy ý tìm một chiếc sofa ngồi xuống, “Kỳ Trăn, chủ quán này.”
Từ Triều lúc này mới bước chân lên sân khấu, cậu ngồi xuống ghế cao, ôm guitar vào lòng. Ngón tay vừa chạm vào dây đàn, cậu không khỏi run lên, đã rất lâu…... Không đυ.ng vào guitar.
Kể từ khi cây guitar mà cậu yêu thích nhất bị vỡ vụn.
Cậu điều chỉnh một chút âm, ngay khi ngón tay ấn xuống, tự nhiên như thể vừa mới tập hôm qua. Giọng nói của Từ Triều rất trong trẻo, nhưng khi mở miệng hát lại mang theo chút khàn khàn, một bài “LOVE” được cậu hát ra một cách vừa vặn, đầy cảm xúc.
Kỳ Trăn nhìn người đang bước về phía mình, chàng trai mặt mày bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại tỏa ra chút mong đợi. Anh dập tắt điếu thuốc trong tay, mở miệng vẫn thờ ơ, “Từ thứ sáu đến chủ nhật, cậu muốn đến lúc nào thì đến, có người thì hát, không có người thì nghỉ, một ngày ba trăm.”
“Ngày mai đến làm.”
“Ồ.” Từ Triều đáp một tiếng, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, Kỳ Trăn nhìn cậu một cái, “Sao hôm nay lại muốn đi làm?”
“Không phải.” Từ Triều nghiêng đầu, vẻ mặt bình thản nói: “Tôi bị lạc.”
Kỳ Trăn ngẩn người, cuộn mình trên sofa cười thành một đống, “Tôi nói cậu sao có thể tìm được đến đây. Tiểu Chung ——”
Anh gọi một tiếng về phía quán bar vắng vẻ, không biết từ đâu một cậu trai tóc ngắn xuất hiện, Kỳ Trăn chỉ chỉ Từ Triều, “Đi, đưa cậu ta đi.”
“Được rồi!” Tiểu Chung vui vẻ đáp một tiếng, đưa tay định lấy cặp sách của Từ Triều. Từ Triều nghiêng người tránh đi, không để hắn chạm vào.
“Tôi tự đi được.”
Tiểu Chung cũng không để ý, vẫn vui vẻ gật đầu, Từ Triều không nói thêm gì, bước ra ngoài trước. Theo Tiểu Chung đi qua nhiều ngõ ngách quanh co, đến khi đứng lại trên con phố quen thuộc, cậu mới nhẹ nhàng thở phào.
“Đến đây là được rồi, tôi ở gần đây, cảm ơn cậu.”
Tiểu Chung vui vẻ gật đầu, cũng không nói gì về việc nhất định phải đưa Từ Triều đến cửa nhà, đưa tay vào túi móc một hồi, lấy ra một tờ giấy, đưa cho Từ Triều.
“Cái này cậu giữ lấy, ông chủ chúng tôi dặn tôi nhất định phải để cậu giữ cho tốt.”
Hắn lại vẫy tay về phía Từ Triều, “Vậy tôi đi trước nhé, hẹn gặp lại ngày mai!”
Từ Triều cũng vẫy tay với hắn, cho đến khi nhìn thấy bóng dáng của đối phương chìm trong dòng người, cậu mới mở tờ giấy ra.
Thật sự là một bản đồ.
Từ Triều nhìn chăm chú vào bản đồ một lúc lâu, sau đó gấp lại gọn gàng bỏ vào ba lô.
Quả nhiên, xem không hiểu gì cả.