Editor: SoleilNguyenNăm nay, tết Trung Thu và Quốc Khánh hiếm khi trùng vào nhau, kỳ nghỉ kéo dài từ thứ năm đến thứ năm tuần sau, trường học cũng không có quy định nghỉ bù phiền phức, vì vậy hiệu trưởng đã quyết định kéo dài kỳ nghỉ đến cuối tuần.
Tin tức được các giáo viên chủ nhiệm truyền đến lớp học, toàn bộ khu dạy học bỗng trở nên sôi động, tiếng hoan hô gần như có thể làm bay nóc của tòa nhà.
“Được rồi, được rồi, tập trung lại đi.” Giáo viên ngữ văn gõ gõ lên bảng, ra hiệu cho các học sinh bên dưới im lặng, “Chưa đến lúc nghỉ đâu, hôm nay còn một ngày học nữa mà!”
Tiếng ồn ào trong lớp đã nhỏ lại nhiều, chỉ còn lại những tiếng xì xầm ở một số góc. Giáo viên ngữ văn cũng biết không thể quản nổi, nên tự mình giảng bài, để mặc họ.
“Anh Yến.” Lộ Lãng giơ sách Ngữ Văn lên, che nửa mặt mình, nhỏ giọng hỏi người phía sau: “Quốc Khánh chuẩn bị đi đâu chơi vậy?”
Yến Dương ngẩng đầu nhìn gã một cái, không trả lời. Mà quay sang nhìn Từ Triều bên cạnh, “Quốc Khánh chuẩn bị đi đâu?”
Lộ Lãng:…… Tại sao tai lại có thể tự động lọc những gì tao nói nhỉ?
Giáo viên ngữ văn có giọng khá nặng, Từ Triều không hiểu lắm, lúc này đang chống cằm thất thần. Nghe thấy tiếng, cậu hồi thần lại, suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Tối nay sẽ đi hát, Kỳ Trăn nói kỳ nghỉ tôi có thể đi mỗi ngày. Ban ngày thì sẽ đi xem các công việc bán thời gian khác, còn……”
Từ Triều dừng lại, không nói tiếp.
Cậu muốn tìm một căn nhà khác.
Không biết tại sao, gần đây cậu luôn cảm giác có người đang nhìn mình trong nhà.
Cảm giác đó rất kỳ lạ, không phải là có người thực sự đang nhìn cậu, mà giống như có ai đó đang ẩn nấp sau một cái gì đó, lén lút nhìn trộm cậu. Từ Triều không thể nói rõ cảm giác bị theo dõi này đến từ đâu, nhưng nó lại mạnh mẽ chiếm giữ trong lòng cậu, không thể xua tan.
Mặc dù bây giờ vì không chắc chắn, cậu không định nói ra, nhưng từ nhỏ đã bị cảm giác bất an này hành hạ, cộng thêm việc La Tưởng đã từng dễ dàng xông vào căn phòng này, cậu càng không muốn sống trong căn nhà này nữa.
“Triều à, Quốc Khánh không về nhà sao?” Lộ Lãng không nói nhiều về công việc bán thời gian, dù sao đã ở bên nhau lâu, cũng có thể nhìn ra phần nào tình hình kinh tế của Từ Triều, chỉ là kỳ nghỉ dài Quốc Khánh, nhà Từ Triều chắc cũng không xa, sao không về nhà xem một chút?
“Không về.” Từ Triều lắc đầu, “Quá phiền phức.”
“Á?” Lộ Lãng khá tò mò, “Phiền phức gì? Không phải là……”
“Không nói chuyện sẽ chết à?” Đột nhiên Yến Dương lên tiếng, giơ tay quay Lộ Lãng lại, “Nếu nhớ nhà như vậy, chi bằng tao gọi điện cho chú Lộ giúp mày, giúp mày nói lên nỗi nhớ thương của mày.”
Lộ Lãng cả người cứng đờ, nhanh chóng quay lại làm động tác khép miệng, không nói thêm gì nữa.
Từ Triều không nhịn được cười một chút, “Lộ Lãng rất sợ ba cậu ấy à?”
“Ừ, chú Lộ tin rằng con cái phải được dạy dỗ bằng roi vọt.” Yến Dương giơ tay xoa đầu cậu.
“Thế à……” Từ Triều chuyển tư thế nằm sấp lên bàn, lắc lắc đầu, có chút không hài lòng nói: “Tóc bị rối hết rồi.”
“Không rối.” Yến Dương không đổi sắc mặt nói dối, năm ngón tay như lược, giúp cậu chỉnh lại tóc.
“Đẹp lắm.”
Lộ Lãng ở hàng ghế trước lén nhìn cả quá trình nhưng không thể nói chuyện, nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, ra hiệu cho Lê Hành bên cạnh —— Anh Yến bị ma nhập rồi!
****
Đối với học sinh mà nói, đi kèm với kỳ nghỉ dài là đủ loại bài tập.
Cả ngày hôm đó, chồng bài kiểm tra trên bàn Từ Triều rõ ràng từ một tờ biến thành một chồng, cậu phân loại các bài kiểm tra vào túi tài liệu, khi kéo khóa ba lô lại, có chút không vui mà mím môi.
Yến Dương giơ tay cầm ba lô của Từ Triều, cười trêu chọc cậu một câu, “Sao học sinh giỏi cũng không thích làm bài tập nhỉ?”
Từ Triều liếc nhìn hắn, ánh mắt lại quét qua bàn, đột nhiên giơ tay, lấy chồng bài kiểm tra của Yến Dương trên bàn xếp lại, nhét vào túi của hắn.
“Chương trình hỗ trợ.”
“Gì cơ?” Yến Dương ngẩn người, nghi ngờ hỏi.
“Hôm nay giáo viên chủ nhiệm đã tìm tôi, nói sẽ thực hiện chương trình hỗ trợ một đối một, mà chúng ta lại là bạn cùng bàn, nên ông ấy bảo tôi phải chú ý đến cậu. Vì vậy ——”
Từ Triều bỗng mỉm cười, lộ ra một chút răng nanh sắc nhọn, “Phải viết xong.”
Yến Dương:……
Không muốn viết lắm.
Nhưng Từ Triều đang cười nhìn hắn, đôi mắt vui vẻ híp lại, răng nanh lấp lóe như đang khoe khoang, ngón tay còn nhấn mạnh vào túi chứa bài kiểm tra, nhắc lại một lần nữa.
“Phải viết xong nhé.”
Yến Dương không bất ngờ gì mà đã nhượng bộ.
“Viết xong, khai giảng chắc chắn sẽ viết đầy cho cậu.” Hắn thở dài, có chút bất lực, “Bây giờ trước tiên đưa cậu về nhà.”
“Rõ ràng đều ở cùng một chỗ.” Từ Triều nhỏ giọng lầm bầm, theo sau người ra khỏi lớp học.
Yến Dương đưa người đến cửa thang máy, rồi đưa tay bấm thang máy, mới đặt ba lô lên vai của Từ Triều.
“Chỉ đưa đến đây thôi, về nhà nhớ ăn cơm.” Hắn dùng tay không còn lại xoa xoa tóc của Từ Triều, rồi chỉ vào túi đựng bài thi, “Sẽ viết xong mà.”
Từ Triều vẫy tay chào người, cho đến khi thấy bóng dáng của Yến Dương biến mất ở khúc quanh, mới quay lại tiếp tục chờ thang máy.
Lần đầu tiên trong đời, cậu có cảm giác muốn mời người khác về nhà. Không vì lý do gì khác, chỉ là không muốn một mình, ở trong cái nhà mà cảm giác như có người theo dõi.