Chương 41

Editor: SoleilNguyen

Cửa quán “Một quán bar” vẫn treo hai chiếc đèn sợi đốt đặc trưng, vừa bước vào hẻm, Từ Triều cảm thấy trước mắt mình ngay lập tức rõ ràng hơn, cậu chỉ vào cánh cửa gỗ ở cuối đường, nói: “Tôi đến rồi.”

Ý nói là Yến Dương có thể về.

Yến Dương “Ừ” một tiếng, nhưng lại nhanh chóng đi vài bước, tiến lên mở cửa, rồi quay đầu nhìn Từ Triều nói: “Đột nhiên muốn vào quán bar ngồi một chút, mà quán này trông cũng khá ổn.”

“Thật sao?” Từ Triều nhìn hắn với vẻ nghi ngờ, “…… Sao tôi cảm thấy hình như cậu cố ý vậy.”

“Sao lại thế, chỉ là nhất thời hứng thú thôi.” Giọng Yến Dương đầy ý cười, thúc giục Từ Triều, “Không phải nói là muộn rồi sao, còn không mau vào đi?”

Người kia nhìn cậu với vẻ bình tĩnh, biểu cảm trông có vẻ chỉ là sự tò mò đơn thuần, Từ Triều không nhìn ra điều gì, nên cũng không suy nghĩ thêm, nương theo cánh cửa Yến Dương vừa mở giúp, trực tiếp bước vào.

“Từ Triều, chào buổi tối nhé!”

Vừa vào cửa, tiểu Chung đang pha chế rượu đã nhiệt tình chào hỏi cậu, Từ Triều cũng đáp lại một câu chào buổi tối, rồi vẫy tay với Yến Dương đứng sau, ra hiệu hắn đến.

Quán bar không lớn, nhân viên cộng với ông chủ Kỳ Trăn chỉ có ba người. Tiểu Chung đang pha chế rượu, phục vụ tiểu Đường đang rót rượu, còn ông chủ Kỳ Trăn thì…… Không có ở đây.

Từ Triều đã quen với điều này, thỉnh thoảng cậu cũng nghi ngờ quán bar này có phải là tổ chức bất hợp pháp không, vì nhìn thực sự không giống một nơi có thể kiếm tiền.

Như bây giờ, trước những bàn uống rượu thưa thớt chỉ ngồi vài người, tất cả đều cúi đầu chơi điện thoại, ngay cả nói chuyện cũng rất nhỏ. Đôi khi Từ Triều cảm thấy, cậu chỉ là đến để làm cho đủ số lượng, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Nhưng có hay không cũng không quan trọng, cậu vẫn có thể chạm vào guitar, và quan trọng nhất là, lương được trả hàng ngày.

Từ Triều kéo kéo Yến Dương bên cạnh, chỉ vào vài chiếc sofa dựa vào tường, “Có thể ngồi ở đó.”

Nơi cậu chỉ là khu vực nghỉ ngơi, Kỳ Trăn rất thích khu vực đó, khi không có việc gì thường ngồi đó nghe cậu hát.

Tiểu Chung bên cạnh nghe thấy ngẩng đầu, thấy Yến Dương đứng bên cạnh Từ Triều, có chút ngạc nhiên. Mặc dù Từ Triều đến làm việc không lâu, nhưng có thể thấy cậu là một người rất trầm tính, không giống người sẽ dẫn bạn bè đến quán bar.

“Tiểu Triều à, hôm nay sao lại nghĩ đến việc dẫn người đến vậy?” Tiểu Chung dẹp bỏ chút nghi ngờ, trên mặt vẫn là nụ cười đặc trưng của hắn, “Bạn của Tiểu Triều? Uống chút gì không?”

Từ Triều ngẩn ra, theo phản xạ nhìn về phía khuôn mặt của Yến Dương. Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, nét lạnh lùng trên mặt đối phương càng rõ rệt, trông thật sự không dễ tiếp cận, nhưng nhìn thế nào cũng chẳng giống người trưởng thành gì cả?

Cậu vừa định mở miệng giải thích, thì một giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau.

“Tiểu Chung, nếu quán tôi vì để trẻ vị thành niên uống rượu mà bị tra xét, thì tôi sẽ đuổi việc cậu.” Người đến vỗ nhẹ lên đầu tiểu Chung, giọng nói mang theo nét hờ hững đặc biệt.

“Ông chủ Kỳ?” Từ Triều quay lại, Kỳ Trăn đang đứng sau lưng cậu. Mặc một chiếc áo sơ mi hoa văn sặc sỡ và quần đùi ngắn phong cách bãi biển, lần này không buộc tóc, tóc vàng xõa tự nhiên trên vai.

“Không phải đã nói là gọi anh sao?” Kỳ Trăn tỏ vẻ không hài lòng với cách xưng hô của cậu, đưa tay muốn véo mặt cậu, Từ Triều lùi lại một bước, Yến Dương bên cạnh kịp thời bước tới, chắn giữa hai người.

Yến Dương cao hơn Kỳ Trăn một chút, lúc này vẻ mặt lạnh lùng, nhìn từ trên cao xuống, tạo ra cảm giác áp lực mạnh mẽ.

“Ôi, người không lớn, tính cách lại dữ dằn đấy.” Kỳ Trăn không mảy may để tâm, thu tay lại, vẫn cười đến ngả ngớn, “Triều Triều à, sao lại kết bạn với người bạn dữ dằn như vậy?”

“Không bằng ngài Kỳ, người không nhỏ, tính cách lại khá tùy tiện.” Yến Dương nhếch môi, từng chữ từng câu châm chọc lại.

Hắn và Từ Triều thân lắm chắc? Vừa gặp đã định sờ mặt? Còn mẹ nó gọi bậy!