Chương 38

Editor: SoleilNguyen

Tiết học cuối cùng của buổi chiều vẫn là vật lý, vừa bước vào lớp, lão Tiết đã thông báo rằng tiết này sẽ không học, và đuổi tất cả mọi người ra hành lang để chuẩn bị đổi chỗ.

“Nghe rõ chưa! Một lát nữa tôi sẽ gọi theo thứ tự, ai được gọi tên thì chọn chỗ trước, chọn xong thì ngồi xuống. Mọi thứ trên bàn của các em không được động, phải đổi chỗ xong rồi mới được di chuyển.”

Lão Tiết vẫn đang lớn tiếng phổ biến các quy định, trong khi Lộ Lãng và những người khác thì tụ tập xung quanh Từ Triều, lợi dụng giọng nói to của lão Tiết để thì thầm bàn luận.

“Ê, anh Yến, lát nữa mày vẫn ngồi chỗ cũ chứ?” Lộ Lãng nhìn về phía Yến Dương dựa vào tường, khẽ hỏi.

Yến Dương tựa vào tường, không nhìn Lộ Lãng, chỉ hờ hững “ừ” một tiếng, ánh mắt lướt qua người đang đứng im lặng bên cạnh.

Từ Triều có định ngồi lại chỗ cũ không nhỉ?

Yến Dương có chút muốn hỏi, nhưng lại cảm thấy hỏi như vậy có chút kỳ quặc. Giữa hai người con trai, hỏi những câu như “Cậu có muốn ngồi cùng tôi không” thì thật là kỳ lạ.

Hắn do dự, ánh mắt liên tục dừng lại trên người Từ Triều rồi lại dời đi, lặp lại nhiều lần đến mức Hạ Duệ đứng bên cạnh cũng không nhịn được nữa. Tuy việc Yến Dương còn muốn ngồi cùng bàn với người khác có hơi kỳ quặc, nhưng nếu muốn tiếp tục ngồi thì cứ nói thẳng ra, cũng đâu phải không biết nói!

“Triều à,” Hạ Nhuế nhếch môi, trực tiếp hỏi, “Lát nữa cậu vẫn ngồi chỗ cũ chứ?”

Yến Dương ngừng lại, giả vờ bình tĩnh nhìn Từ Triều.

“Ừ, chuyển đồ rất phiền phức.” Từ Triều gật đầu, đơn giản đưa ra một lý do. Còn một điều cậu không nói là cậu và Yến Dương khá quen, ngồi cùng nhau sẽ thoải mái hơn.

Nghĩ đến đây, cậu thuận thế nhìn về phía Yến Dương, phát hiện Yến Dương cũng đang nhìn mình, Từ Triều liền mỉm cười với hắn.

Yến Dương bị nụ cười này làm cho chói mắt, bàn tay đang nắm chặt trong túi áo dần thả lỏng, cũng cười lại với Từ Triều, một tay còn nâng lên xoa đầu đối phương.

“Vậy hai người cứ ngồi chỗ cũ đi.” Lộ Lãng lên tiếng: “Nhưng mà một người hạng nhất, một người ngồi ở chỗ không ai dám ngồi, tớ và Lê Hành thì không biết ngồi đâu…... Aiz, lớp trưởng cậu ngồi đâu? Vẫn làm thần giữ cửa cho thầy cô à?”

“Tớ sao…...” Hạ Nhuế không trả lời, lại huých Lê Hành bên cạnh, “Cậu ngồi đâu?”

Lê Hành bị gọi tên suy nghĩ một chút, có chút bất đắc dĩ nói: “Chắc vẫn chỗ cũ, nhưng như Lộ Lãng nói, chưa chắc đến lượt tớ chọn.”

“Triều à!” Hắn lao đến bên Từ Triều, “Người bên cạnh cậu sắp đổi chỗ rồi!”

Lộ Lãng cũng chen vào “Người trước cậu bên phải cũng sắp đổi chỗ rồi!”

Bị kẹp giữa hai người, Từ Triều suy nghĩ một chút, thành thật nói: “Có vẻ rất có khả năng.”

Ngay lập tức hai người kêu lên càng hăng hái hơn, Từ Triều không chịu nổi, vừa định lùi lại, Yến Dương bên cạnh đã đưa tay kéo cậu qua một bên.

“Nếu còn kêu nữa, tao sẽ cho tụi mày kêu thoải mái trên loa.” giọng Yến Dương nhạt nhẽo, nhưng trong lời nói lại có ý đe dọa rất nặng.

Hai người lập tức im lặng, còn đồng loạt làm động tác kéo khóa. Hạ Nhuế đứng bên cạnh nhìn, không ngại ngần cười ra tiếng.

Một vài người ở đây trò chuyện cười đùa, bên kia lão Tiết cuối cùng cũng nói xong. Lão hắng giọng, gọi một tiếng Từ Triều. Từ Triều gật đầu với lão Tiết, đi thẳng về chỗ cũ.

Sau đó, ông lần lượt gọi tên Hạ Nhuế, Uông Huy và những người khác, đến khi cái tên cuối cùng Yến Dương gọi xong, tất cả mọi người đã ngồi xuống, Từ Triều mới nhận ra khu vực nhỏ của họ, ngoài Hạ Nhuế từ hàng đầu chuyển sang ngồi bên cạnh Lê Hành, thì không có gì thay đổi, ngay cả bạn cùng bàn của Lộ Lãng là Chương Chương cũng ngồi ở vị trí cũ.

Vì vậy, trong khi những người khác bận rộn để chuyển đến vị trí mới, bọn họ ở đây lại có vẻ đặc biệt thoải mái.

“Không ngờ tớ lại có thể ngồi ở chỗ cũ.” Lê Hành cảm thán một câu, “Hơn nữa còn ngồi cùng bàn với lớp trưởng. Học bá à, tớ đúng là vận may hiếm có.”