Chương 20

Editor: SoleilNguyen

Về cái nhìn thoáng qua vừa rồi…… Siêu thị nằm ở tầng hầm, tủ đồ cách cửa ra khá xa, ánh sáng mờ ảo, đối phương có lẽ thật sự không nhìn thấy hắn.

“Cậu vừa gọi tôi phải không?” Từ Triều đột nhiên lên tiếng hỏi, thấy Yến Dương gật đầu, cậu ngại ngùng cười một cái, “Xin lỗi, không nhìn thấy nên tôi hơi lo lắng, tưởng là nghe nhầm.”

Lắc đầu ra hiệu mình không để tâm, Yến Dương lại nhìn sang bên cạnh, tòa A nằm ở sâu trong khu dân cư, đèn đường vàng vọt, có thể không sao với người khác, nhưng với Từ Triều, có lẽ cậu không nhìn rõ.

Vì vậy Yến Dương bỏ tờ giấy bọc trong tay vào túi mua sắm, rồi kéo ba lô của Từ Triều xuống, cầm trong tay, bước thẳng về phía tòa A.

“Tôi đưa cậu về.” Giọng điệu cứng rắn, thái độ mạnh mẽ, “Đừng nói cái gì mà không cần, không sao, phiền phức.”

Kệ mẹ cái chuyện giúp hay không giúp, có thể giúp thì tôi vui lòng, tôi muốn đưa, người được đưa cũng chẳng có quyền phản đối!

Từ Triều im lặng đi theo sau Yến Dương, cũng không nói lời từ chối, cậu vẫn không nhìn rõ, nhưng đối phương đi rất chậm và vững vàng, dưới ánh sáng mờ ảo, cậu bước theo cái bóng của đối phương, từng bước một tiến tới cánh cửa thang máy sáng sủa.

Thang máy đến rất đúng lúc, cậu vừa định giơ tay bấm, Yến Dương bên cạnh đã nhanh hơn một bước, bấm tầng mười sáu.

“Cậu biết tôi ở tầng nào sao?”

“Ừ.” Vẻ mặt Yến Dương bình thản, dựa vào tay vịn bên thang máy, “Lần trước chủ nhà của cậu nói.”

“Đinh ——” một tiếng, âm thanh thông báo đến nơi vang lên, Từ Triều đi ra trước, vừa quay đầu nói chuyện với Yến Dương, vừa lấy chìa khóa chuẩn bị mở cửa.

“Để đồ xuống là được rồi, tôi tự mang vào, cảm ơn ——”

Một chữ “Cậu” còn chưa kịp nói ra, đã bị một lực kéo lùi lại hai bước, Yến Dương nắm lấy cổ tay cậu, vẻ mặt nghiêm túc, “Cậu có tắt đèn khi ra ngoài không?”

“Tôi đã tắt rồi, làm sao có thể không……” Giọng Từ Triều ngày càng yếu, nhìn ánh sáng lọt qua khe cửa, hai chữ “Tắt đèn” làm sao cũng không nói ra được.

Yến Dương để đồ trong tay xuống, ra hiệu cho Từ Triều im lặng, nhẹ nhàng tiến lại gần, cửa không đóng chặt, tay hắn vừa định nắm lấy tay nắm thì bị người đứng sau kéo lại.

Từ Triều rút tay kéo áo Yến Dương về, hơi cúi đầu, mái tóc dài che khuất đôi mắt hơi tròn của cậu, giảm bớt vẻ trẻ con của cậu, ánh sáng trắng lạnh từ đèn hành lang phủ lên người cậu, tăng thêm vài phần lạnh lẽo và lãnh đạm.

“Tôi biết ai rồi.” Cậu trực tiếp đẩy cửa, “Ngoài tôi ra, chỉ có một người có chìa khóa căn phòng này.”

“La Tưởng.” Từ Triều nhìn người đang ngồi trên sofa, giọng nói cực kỳ lạnh lùng, “Tiền thuê tôi đã trả rồi, sao lại tự ý vào mà không xin phép tôi?”

Người đang gác chân trên sofa, La Tưởng đứng dậy, trên mặt nhanh chóng nở nụ cười, giải thích: “Từ Triều, em đừng hiểu lầm, anh đột nhiên nhớ ra ống nước trong nhà vệ sinh có chút vấn đề, sợ em ngại không nói nên đến xem.”

“Thật sao?” Giọng Từ Triều bình thản, “Tôi không thấy có vấn đề gì.”

La Tưởng gật đầu lia lịa, vội vàng nói: “Đúng vậy, anh vừa vào nhà vệ sinh giúp em sửa một chút, sau này em yên tâm dùng, đảm bảo không có vấn đề gì!”

Nói xong, gã lại nhìn Yến Dương đang đứng bên cạnh, “Đây không phải là bạn học lần trước đi cùng em sao? Hai người quan hệ khá tốt nhỉ, ha ha ha, đêm khuya còn đưa em về.”

Yến Dương rũ mắt nhìn người đàn ông thấp hơn mình một cái đầu, đối phương có vẻ ngoài chất phác, trên mặt nở nụ cười dễ mến, nhìn thế nào cũng thấy là một người hiền lành, chỉ là Yến Dương nghe thấy giọng điệu đặc biệt nhấn mạnh vào “bạn học” và “đêm khuya”, luôn cảm thấy không thoải mái.

Từ Triều không phản hồi lời La Tưởng, chỉ lạnh nhạt nhìn gã, giọng nói lạnh lẽo khiến người ta rùng mình, “Đừng tự ý vào nữa, nếu sau này có gì cần sửa chữa, hãy thông báo cho tôi trước.”

“Bây giờ, xin mời về.”

Câu “hãy thông báo trước” được cậu nhấn mạnh, La Tưởng có chút lúng túng cười cười, còn muốn nói gì đó thì người đứng bên cạnh đột nhiên khoác vai gã.

Yến Dương một tay để sau lưng, ra hiệu cho Từ Triều đóng cửa, một tay khoác vai La Tưởng, động tác mạnh mẽ đẩy người ra ngoài.

“Vừa lúc tôi cũng phải đi xuống, anh La đi cùng tôi nhé, tôi sợ tối.”

Bị đẩy mạnh không thể không đi về phía trước, La Tưởng:……

Lực mạnh như vậy, cậu sợ cái quái gì chứ!