Editor: SoleilNguyenCả lớp im lặng như tờ, mọi ánh mắt kinh ngạc và tò mò đều đổ dồn vào hàng ghế cuối, Từ Triều cũng bị câu nói này làm cho choáng váng, tay còn đang giơ lên giữa không trung thì cứng lại tại chỗ, dưới sự dòm ngó của mọi người, từ mặt đến cổ, hoàn toàn đỏ bừng.
Trong sự tĩnh lặng, giọng nói run rẩy của Lộ Lãng lại vang lên, “Cái đó, cái đó…… Bạn trai?”
“Mẹ ơi!”
“Ngầu quá.”
“Lộ Lãng, cậu giỏi ghê!”
Như một giọt nước lạnh rơi vào dầu nóng, cả lớp ngay lập tức xôn xao, những tiếng trầm trồ vang lên không ngớt, bạn cùng bàn của Lộ Lãng là Chương Chương lặng lẽ dịch vào trong, kéo xa khoảng cách với Lộ Lãng.
“Mẹ nó Chương Chương cậu có ý gì vậy!” Lộ Lãng cuối cùng cũng hồi thần, nhìn hành động của Chương Chương mà nổi giận, một cái tát lên vai cậu ta, “Tớ không phải có ý đó!”
“Thế thì mẹ nó mày có ý gì?” Một cái tát cùng lúc rơi xuống sau gáy Lộ Lãng, giọng điệu của Yến Dương chứa đầy tức giận, “Lộ Lãng, nhanh chóng đi bệnh viện khám não đi!”
Từ Triều bên cạnh vẫn còn trong trạng thái choáng váng và mơ hồ, ánh mắt của mọi người khiến cậu cảm thấy có chút lo lắng, hàng mi dài không yên mà hơi run rẩy, Yến Dương nhạy bén nhận ra cảm xúc của cậu, một tay nhẹ nhàng đặt lên gáy Từ Triều, nắn nhẹ.
Cảm nhận được Từ Triều đã thả lỏng, Yến Dương mới nhìn về phía Lộ Lãng, vẻ mặt không kiên nhẫn, “Giải thích đi.”
“Ồ ồ!” Lộ Lãng vội vàng đứng dậy, giọng nói vang dội nói: “Tớ muốn nói người như Từ Triều chính là mẫu hình lý tưởng của tớ!”
Mọi người: Ồ ——
Lộ Lãng:……
Mẹ nó mình đang nói cái gì vậy.
“Anh Yến……” Lộ Lãng quay lại, cẩn thận nói: “Giải thích như vậy, có, có được không?”
“Mày nghĩ sao?” Yến Dương mặt lạnh tanh, không muốn quan tâm đến cái tên ngốc nghếch này nữa.
Hắn nghiêm mặt, ánh mắt lạnh lùng, nhìn một số người vẫn đang nhìn về phía này, kéo khóe miệng, giọng nói mang ý nghĩa đe dọa, “Có đẹp không?”
Mọi người đều quay đầu, không ai dám trả lời, cũng chẳng ai dám nhìn về phía này nữa. Cảm nhận được sự chuyển hướng chú ý của mọi người, Từ Triều mới thở phào, dựa trọng lượng cơ thể lên tay Yến Dương đang chống đỡ cậu, ánh mắt phức tạp nhìn Lộ Lãng.
“Xin lỗi nhé, Triều!” Lộ Lãng đột ngột lao tới trước mặt Từ Triều, mặt mày ủ rũ, “Cậu biết tớ không phải ý đó, tớ thề, tớ thích con gái!”
Gã giơ bốn ngón tay lên, mặt đầy quyết tâm tuyên bố giới tính của mình, còn tranh thủ liếc nhìn sắc mặt của Yến Dương. Không biết tại sao, Lộ Lãng cảm thấy Yến Dương lần này đặc biệt dữ dằn, có một khoảnh khắc, gã thậm chí nghĩ rằng mình sẽ chết ngay tại chỗ, ra đi khi còn trẻ.
“Lộ Lãng.” Từ Triều cuối cùng cũng lên tiếng, tốc độ nói còn chậm hơn bình thường, nghe có vẻ rất nghiêm túc, “Chúng ta không thể sợ đi khám bác sĩ.”
Lộ Lãng:……?
Những tiếng cười nhạo về Lộ Lãng kéo dài suốt cả buổi sáng, Lê Hành vừa hết giờ học đã chạy đến chỗ Lộ Lãng, kéo dài giọng nói nhắc đến “mẫu hình lý tưởng”, hai người đã cãi nhau vài trận, mãi đến chiều mới ngừng lại. Còn người trong cuộc là Từ Triều, đã sớm quên chuyện này, cúi đầu chăm chú làm bài tập.
Buổi tối cậu còn phải đi hát ở quán bar, phải nhanh chóng làm xong bài tập.
Chưa lâu sau khi hết giờ học tiết thứ hai buổi chiều, Lê Hành vội vàng từ bên ngoài chạy đến chỗ Lộ Lãng.
Lộ Lãng cảnh giác nhìn hắn, “Mày lại đến làm gì?”
“Đừng tự luyến, không phải đến để xem mày đâu.”
Hắn nhìn về phía Từ Triều, vẻ mặt thần bí nói: “Triều à, tớ có một tin tốt cho cậu.”
Từ Triều ngẩng đầu khỏi đống bài tập, “Tin tốt?”
“Cậu biết Thành Lương thế nào không?” Không đợi Từ Triều trả lời, Lê Hành tiếp tục nói: “Gã bị đuổi học rồi!”
“Bị đuổi học?” Từ Triều ngẩn người, vô thức nhìn về phía Yến Dương.
“Thật sự bị đuổi học?” Lộ Lãng cũng có chút ngạc nhiên.
“Thật đấy! Thông báo dán ngay ở bảng tin của trường, hơn nữa bên cạnh còn có tấm bảng đỏ chói thông báo Triều đạt hạng nhất, tương phản quá rõ rệt.” Lê Hành nói với vẻ phấn khích, trời mới biết hắn thấy hai thông báo khác nhau trên bảng tin, mặt gần như cười nát ra.
Từ Triều vẫn nhìn về phía Yến Dương, không nói gì, chỉ giơ tay, chọc một cái vào cánh tay Yến Dương. Từ biểu cảm đến hành động đều truyền tải một thông điệp —— có phải cậu làm không?
Yến Dương không khỏi bật cười, khi Từ Triều không nói chuyện và nhìn người khác, luôn làm người ta không thể không nghĩ đến một chú mèo con đang chờ được cho ăn, nhìn có vẻ ngoan ngoãn nghiêng đầu nhìn hắn, nhưng nếu động tác chậm một chút, đệm thịt hồng hồng sẽ chạm vào cánh tay hắn, thúc giục hắn nhanh lên.
Hắn không nhịn được mà giơ tay, véo nhẹ vào mặt đối phương.
Từ Triều cũng không để tâm, mấy ngày nay Yến Dương giúp cậu bôi thuốc, từ tay đến lưng gần như đều bị đối phương sờ qua cả, cậu gần như miễn dịch với việc tiếp xúc cơ thể với Yến Dương, vì vậy chỉ động đậy đầu một cách tượng trưng, dùng ánh mắt ra hiệu cho đối phương nhanh chóng trả lời.
“Thật sự không phải là tôi.” Yến Dương hài lòng rút tay lại, “Có lẽ là do Yến Chính Quân làm.”
Nghĩ một lúc, hắn bổ sung: “Chính là…… bố tôi, nhưng chắc cũng chỉ gửi một bản về những chuyện mà Thành Lương đã làm cho ban giám hiệu, dù sao tên khốn đó đã làm không ít chuyện xấu, trước đây chỉ là không ai nói ra.”
“Nhiều chuyện xấu lắm sao?”
“Đúng vậy.” Lộ Lãng đi trước một bước nói: “Trước đây Thành Lương quấy rối nữ sinh, bị anh Yến bắt gặp, đánh cho nhập viện nằm một thời gian dài.”