Chương 34

Editor: SoleilNguyen

Tốc độ chấm bài của Dung Trung cực kỳ nhanh, bài kiểm tra vào thứ tư đã có điểm vào sáng thứ sáu, đúng vào tiết học vật lý đầu tiên, Tiết Tụ vui mừng bước vào lớp, giọng nói có chút run rẩy vì phấn khích.

"Các bạn học, các bạn học, có tin tốt đây! Ba người đứng đầu khối 11 khoa tự nhiên đều ở lớp chúng ta!"

Cả lớp lập tức xôn xao, phải biết rằng lớp 1 mặc dù quy tụ được một nửa số học sinh giỏi, nhưng sức chứa của lớp có hạn, Dung Trung hàng năm lại tuyển sinh từ khắp nơi, nên có vài lớp cũng có thể cạnh tranh với lớp 1.

Hạ Nhuế, Uông Huy, Trình Tranh lớp 2, Tề Hạ Thảo lớp 7…... Đều là những người đang cạnh tranh trong top 5, đôi khi mà có hai người trong top 5 cũng đã là tốt lắm rồi, lần này ba người đều chiếm hết!

Lão Tiết cười không ngớt, thần bí nói: "Các em thử đoán xem ba người đó là ai, thứ hạng ra sao, đoán đúng thì cuối tuần này không có bài tập về nhà!"

Học sinh lập tức bàn tán sôi nổi, tên tuổi từ miệng từng người bật ra, tạo nên một không khí ồn ào. Lê Hành từ bên cạnh lại gần, hỏi: "Chết Lãng, mày nghĩ ai là người đứng nhất?"

Lộ Lãng hỏi lại: "Mày nghĩ ai là người đứng nhất?"

"Tao nghĩ…..." Lê Hành có vẻ phân vân, "Lớp trưởng đi, cô ấy đứng nhất nhiều lần lắm rồi, kỳ thi cuối học kỳ trước cũng vậy."

Lộ Lãng không trả lời, mà quay sang hỏi người đang chơi điện thoại, "Anh Yến, mày nghĩ sẽ là ai?"

Yến Dương lười biếng ngẩng đầu, chỉ vào Từ Triều bên cạnh, "Cậu ấy."

Lộ Lãng nhận được câu trả lời, lập tức cười tươi nhìn Lê Hành, "Chúng ta cược một ván đi."

"Cược cái gì?"

"Cược xem lần này người đứng nhất là lớp trưởng hay Triều nhi, người thua sẽ phải lên mạng."

"Cược thì cược!" Lê Hành rất tự tin, "Dù sao tao cũng cược vào lớp trưởng."

"Tao cược vào Từ Triều." Lộ Lãng cười gian xảo, gõ gõ bàn của Từ Triều, "Triều nhi à, cậu phải cố gắng lên, nếu thắng thì tớ sẽ mời cậu uống coca lạnh."

Từ Triều há miệng, chưa kịp nói gì thì Yến Dương đã lên tiếng trước, "Mời cậu ấy ăn kẹo đi, giờ cậu ấy không thể uống lạnh."

"Tại sao tôi không thể uống lạnh?" Từ Triều có chút không hài lòng, trời nóng như vậy mà không được uống coca lạnh!

Yến Dương chỉ vào người cậu, có chút bất lực nói: "Bởi vì cậu vẫn đang bị thương, tối còn phải bôi thuốc, trong hướng dẫn viết là phải kiêng thức ăn lạnh."

Hai ngày qua mỗi tối Từ Triều đều theo Yến Dương về nhà, bôi thuốc xong mới về, thuốc luôn là Yến Dương lấy, Từ Triều không rõ có viết hay không, nhưng cảm thấy Yến Dương cũng không cần phải lừa mình, cậu chỉ đành gật đầu một cách không vui.

Lộ Lãng đứng bên cạnh quan sát mọi thứ, đẩy nhẹ Lê Hành, thì thầm: "Mày có cảm thấy anh Yến và Từ Triều, hai người họ có vẻ khác trước không?"

"Có gì khác đâu?" Lê Hành ngơ ngác nhìn gã.

"Thì…..." Lộ Lãng cố gắng tìm từ, thực ra hắn cũng không nói rõ được, nhưng luôn cảm thấy với tính cách của hai người, không nên có cuộc đối thoại như vừa rồi, "Chỉ là có vẻ thân thiết hơn trước thôi."

"Ồ." Lê Hành gật đầu, "Vậy thì chúng ta và Từ Triều cũng thân thiết hơn trước rồi."

Lộ Lãng:…... Mày nói đúng.

"Các bạn học, mọi người im lặng một chút!" Tiết Tụ gõ gõ bảng đen, "Bây giờ bắt đầu cuộc thi đoán không có thưởng, ai trả lời nhanh nhất!"

Vừa dứt lời, Lê Hành lập tức đứng dậy từ chỗ ngồi, lớn tiếng hô: "Hạ Nhuế! Lớp trưởng đứng nhất!"

Hạ Nhuế bị gọi tên quay lại, mỉm cười với Lê Hành, Lê Hành cũng nháy mắt với cô, giơ ngón tay cái lên, ý bảo "Tớ tin cậu."

"Từ Triều! Từ Triều chắc chắn đứng nhất!" Lộ Lãng nhìn vào sự tương tác của hai người, cũng hô lên, không quên "bán đứng" Yến Dương, "Đây là lời của anh Yến nói đó!"

Ánh mắt cả lớp đều đổ dồn về phía hàng ghế cuối, người đang cúi đầu giải bài có vẻ cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn lại, tình cờ giao nhau với ánh mắt của người khác, liền nhoẻn miệng cười một cái.

Mọi người bị nụ cười đốn gục: Thật ngoan! Nhìn là biết người đứng nhất rồi!

Một lúc sau, tiếng gọi Từ Triều vang lên khắp lớp, lão Tiết càng cười tươi hơn, ông giơ tay xuống ra hiệu im lặng, giọng nói không thể giấu nổi sự vui mừng, "Các em đoán đúng rồi! Chính là Từ Triều! 730 điểm các em ạ! Điểm cao nhất trong lịch sử Dung Trung!"

"Ôi mẹ ơi!" Lộ Lãng cũng bất ngờ, kích động nắm chặt tay Từ Triều, "Triều à, cậu thật tuyệt vời! Tớ chỉ có điểm tín dụng là vượt qua được 730 thôi."

Lê Hành bên cạnh cũng sốc, đến cả việc mình thua cũng không để tâm, liền phụ họa: “Tớ cũng vậy.”

Yến Dương thì không thấy có gì ngạc nhiên, Dung Trung không phải là kẻ ngốc, sẽ không chiêu mộ một học bá bình thường ở lớp 11, huống chi đây là Từ Triều.

Hắn chỉ nhìn Lộ Lãng kéo tay Từ Triều, châm chọc dùng bút gạt ra, “Buông tay, không thấy cậu ấy đang muốn viết bài à?”

“À à.” Lộ Lãng vội vàng buông tay, làm động tác trái tim cho Từ Triều, rồi quay đầu đi tìm Lê Hành để tranh phần thưởng.