Editor: SoleilNguyenĐối diện khu chung cư Tân Hoa có một siêu thị lớn, vì gần khu dân cư nên lượng người qua lại rất đông, Từ Triều vốn định tranh thủ thứ sáu tan học sớm, tránh giờ cao điểm buổi tối, nhưng hiện giờ vì bọn Hạ Nhuế đã trì hoãn một lúc, cậu không kịp về chỗ ở trước, đeo cặp sách chạy thẳng đến siêu thị.
Từ Triều rất thích đi siêu thị. Điều này thực sự có chút mâu thuẫn, cậu tránh xa đám đông, nhưng lại thích những trung tâm mua sắm đông đúc.
Mặc dù vì lý do tài chính, phần lớn thời gian cậu chỉ có thể đi dạo, không thể mang về hết những món đồ mình thích, nhưng những món đồ được sắp xếp gọn gàng, đủ loại đồ ăn vặt, rau quả được phun nước kỹ lưỡng, thậm chí từng người đều cầm theo giỏ hàng mua sắm.
Những thứ vụn vặt, tồn tại ở mọi nơi trong cuộc sống hàng ngày, khiến cậu cảm nhận được một thứ gì đó từng có rồi lại nhanh chóng mất đi.
Loại hạnh phúc nhỏ bé độc nhất vô nhị trong cuộc sống.
Khi Từ Triều bước vào siêu thị, việc cố gắng tránh xa dòng người tấp nập ngay lập tức biến mất, như thường lệ, sau khi mua sắm đủ thứ cần thiết, cậu bắt đầu đẩy xe hàng từ từ đi dạo khắp siêu thị.
Khu đồ dùng sinh hoạt, đồ chơi, thực phẩm tươi sống…… Khi đi qua khu rau quả, cậu mua hai quả cà chua, rồi ở khu đồ ăn nhanh lấy hai gói mì ăn liền, chuẩn bị tối nay tự nấu một bát mì cà chua —— thực ra là vì cậu chỉ biết nấu món này.
Không còn cách nào, ai bảo cậu không có chút tài năng nấu nướng nào.
Từ Triều lại lục lọi trong tủ đông một đống thực phẩm đông lạnh, chuẩn bị cho hai ngày cuối tuần để lấp đầy cái bụng, rồi đẩy xe đến khu đồ ăn vặt, cậu tính toán kỹ lưỡng chi phí, ừm, còn có thể mua hai loại đồ ăn vặt nữa.
Ánh mắt cậu chăm chú tìm kiếm trên kệ hàng, lướt qua đủ loại đồ ăn vặt, khoai tây chiên, hạt, kẹo…… Cuối cùng ánh nhìn dừng lại ở kệ hàng cao nhất, nơi bày biện đủ loại kẹo, nổi bật nhất là một hộp thủy tinh.
Hình dạng rất quy củ, vuông vức, được quấn bằng một dải ruy băng bạc, ở trên cùng buộc một cái nơ lớn, thân hộp trong suốt có một chuỗi chữ Hy Lạp nghệ thuật, không thể nhìn ra thương hiệu gì. Từ Triều xuyên qua thân hộp nhìn vào bên trong, kẹo được làm thành nhiều hình dạng khác nhau, bọc bằng giấy bạc đủ màu sắc.
Có một con ngựa nhỏ, một con gà nhỏ, ý, còn có một cái đầu mèo nữa!
Từ Triều đưa tay ra, định lấy hộp xuống nhìn kỹ hơn, nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua nhãn hiệu bên dưới, tay đang ở giữa không trung lập tức rụt lại, hơi mím môi.
299.9, tổng số tiền cho tất cả những thứ cậu mua còn không bằng cái đó.
Thôi, tay buông thõng bên hông hơi co lại, cậu không nhìn hộp kẹo nữa, chỉ tùy tiện chọn một hộp kẹo sữa, rồi từ kệ bên cạnh lấy một hộp mơ khô, đi đến quầy thu ngân.
Yến Dương đã đứng một lúc lâu, hắn nhìn người đang đẩy xe đi xa, ánh mắt từ bóng dáng gầy gò đó quay trở lại kệ hàng.
Sau khi rời trường, hắn định đi thẳng về nhà, nhưng khi một chân đã bước vào cổng khu chung cư, hắn bỗng nhớ ra cái tủ lạnh trống không của mình. Nếu không quay lại siêu thị, thì hai ngày cuối tuần ở nhà chỉ có thể ăn đồ giao tận nơi, nghĩ đến những tin tức gần đây đã xem, Yến Dương quyết định quay lại, thẳng tiến đến siêu thị đối diện.
Đúng vậy, hắn biết nấu ăn, không chỉ biết, mà còn rất giỏi. Nếu không có giấy khai sinh kia, hắn còn nghi ngờ mình là con trai của một đầu bếp nào đó được nhận nuôi.
Vừa vào siêu thị, Yến Dương đã đi thẳng đến khu rau quả tươi, đủ thứ lộn xộn chất đầy xe hàng, định trực tiếp đi thanh toán, nhưng để đến quầy thu ngân phải đi qua khu đồ ăn vặt, hắn chỉ lướt qua, đã thấy Từ Triều đứng ngây ngốc trước kệ hàng.
Hắn thấy người kia đứng rất lâu, nhìn thấy tay Từ Triều đưa ra rồi lại thu về, thấy vẻ cậu mặt bỗng chốc trở nên mất mát.
Từ Triều đang nhìn gì vậy?
Mang theo nghi hoặc trong lòng, Yến Dương đi vài bước từ phía bên kia kệ hàng đến chỗ Từ Triều vừa đứng, hơi ngồi xổm xuống, bắt chước chiều cao của cậu, duỗi tay ra kệ.
Nhìn thấy hộp thủy tinh ngay đầu ngón tay, Yến Dương không chút do dự đưa tay lấy xuống, cầm trong lòng bàn tay ngắm nghía một lúc, ngoài một kết luận là đẹp mà không ăn được, hoàn toàn không nhìn ra điều gì đặc biệt. Khi vừa định đặt hộp lại, hình ảnh Từ Triều bỗng nhiên hiện lên trong đầu.
Người kia đứng trước kệ, hàng mi dài và dày hơi rũ xuống, che khuất đôi mắt trong veo, ánh sáng xuyên qua hàng mi rơi xuống khuôn mặt trắng nõn, làm nổi bật một mảng bóng xanh, từ lúc thu tay về, một nỗi mất mát không thể che giấu đã bao trùm lấy cậu.
Yến Dương nhìn xuống dải ruy băng bạc trên hộp kính, cuối cùng ném nó vào giỏ hàng.