Chương 30

Editor: SoleilNguyen

Từ Triều không thích người khác xâm phạm không gian riêng của mình, cũng không thích liên quan đến lĩnh vực riêng tư của người khác. Vì vậy, ngay khi bước vào cửa, cậu đã dừng lại trong giây lát.

Yến Dương đặt tay lên vai cậu, nhẹ nhàng đẩy một cái, “Đứng đó làm gì? Dưới kia có dép mới, tự chọn một đôi đi, tôi đi thay quần áo trước.”

Từ Triều gật đầu, nhìn Yến Dương bước vào phòng ngủ, rồi lại nhìn về phía cửa sổ lớn.

Ngay khi vừa vào cửa, cậu đã bị cánh cửa sổ ấy thu hút.

Cửa sổ lớn đứng sừng sững ở cuối phòng khách, rèm đã được kéo ra, qua lớp kính trong suốt có thể nhìn thấy những chậu cây xanh trên ban công, đang nhẹ nhàng đung đưa theo gió, xa xa là ánh hoàng hôn rực rỡ và những đám mây chồng chéo lên nhau, cảnh tượng đẹp đến mức khó có thể tin đây là hiện thực.

Yến Dương cầm quần áo bước ra, thấy Từ Triều đang ngây người nhìn cửa sổ ấy. Hắn nắm lấy cổ tay của Từ Triều, kéo cậu ngồi xuống sofa, rồi mới lên tiếng: “Thích cửa sổ này à?”

“Ừm, rất đẹp.”

“Lúc thiết kế nó đã tốn rất nhiều công sức.” Yến Dương lại chỉ chỉ lên tầng hai, “Phòng ngủ trên tầng hai cũng có, hôm nào dẫn cậu đi xem.”

Nhà của Yến Dương ở tầng áp mái, là một căn hộ duplex hai tầng. Mẹ hắn đã mua cho một căn hộ hoàn thiện, nhưng hắn không thích, nên tự tìm người sửa lại.

“Bây giờ thì, chọn một bộ để thay, đều là mới mua, nhãn vẫn vừa mới gỡ ra.” Hắn đặt quần áo trên sofa, rồi chỉ vào phòng ngủ và nhà vệ sinh đang mở cửa, “Phòng ngủ hay nhà vệ sinh, chọn một nơi để thay. Tôi đi lấy hộp thuốc.”

Câu nói này rất khéo léo, như thể đang đưa ra sự lựa chọn, nhưng thực ra chỉ là một câu trần thuật, đợi đến khi Từ Triều từ nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy người đang cúi đầu sắp xếp hộp thuốc, cậu mới bừng tỉnh nhận ra, hình như cậu cũng không cần phải thay.

Nhưng giờ mà quay lại thì có vẻ cũng kỳ lạ, cậu đứng tại chỗ, lại nhìn một lần nữa vào bộ quần áo mình đang mặc, chỉ là một chiếc áo phông đơn giản và quần shorts, nhưng vì Yến Dương cao hơn cậu, vai cũng rộng hơn một chút, nên mặc có vẻ hơi rộng.

Cậu bước đến gần Yến Dương, dừng lại một chút trước sofa, chọn ngồi ở phía gần cửa sổ hơn.

Yến Dương ngẩng đầu nhìn cậu một cái, nhét một cái gối ôm vào lòng cậu, “Thích cửa sổ này đến vậy à?”

Sofa rất mềm, ngồi xuống như thể toàn thân cậu đều lún vào trong, Từ Triều ôm gối ôm chặt hơn một chút, thấp giọng đáp lại, “Ừm.”

Có thể nhìn rất xa, rất rộng rãi, khiến cậu trong một khoảnh khắc cảm thấy mình cũng tự do.

Yến Dương nhìn người đang ngồi trên sofa, một chân co lại, một chân tự nhiên thả xuống, bắp chân trắng nõn lắc qua lắc lại mà cọ vào sofa, cằm đặt trên gối ôm, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cậu mặc chiếc áo phông màu xanh đậm và quần shorts đen mà mình vừa mới mua, quần áo treo lỏng lẻo trên người, vì tư thế mà xương bướm lộ ra rõ ràng hơn, khiến người trông gầy thêm vài phần.

Vẻ mặt Yến Dương trở nên dịu dàng hơn, giọng nói nhẹ nhàng, “Đưa tay cho tôi, xử lý một chút, được không?”

Từ Triều không biết đã đánh vào người đàn ông có khuyên mũi bao nhiêu lần, thỉnh thoảng lại đánh hụt xuống đất, khớp ngón tay và mu bàn tay có vài vết xước. Cậu nghe theo đưa tay cho Yến Dương, cũng quay mặt sang nhìn động tác của hắn.

Bông gòn thấm iod rơi xuống mu bàn tay và khớp xương, không đau nhưng có chút lạnh, Từ Triều vô thức co ngón tay lại, Yến Dương lập tức hỏi: “Tôi làm đau cậu à?”

Từ Triều lắc đầu, nhưng Yến Dương lại càng nhẹ tay hơn, khớp ngón tay khó băng bó, chỉ thoa iod, còn mu bàn tay thì dán băng dính, trên đó in hình một con vịt nhỏ màu vàng.

“Đáng yêu.” Từ Triều giơ tay đã được xử lý lên trước mặt, chỉ vào băng dính nói.

“Lúc lục trong hộp thuốc thấy được, tôi nghĩ cậu sẽ thích.” Yến Dương cười một cái, rồi tiếp tục nói: “Giờ để tôi xem lưng cậu nhé?”

Lần này Từ Triều có chút kháng cự, người cứng đờ không động đậy, Yến Dương cũng không thúc giục, chỉ nửa đùa nửa thật nói: “Yên tâm, tôi đã xử lý cho mình nhiều lần rồi, tay rất vững.”