Chương 16

Editor: SoleilNguyen

Những gì Yến Dương nói cậu không để tâm, mặc dù cậu cố gắng tránh né giao tiếp với xã hội, nhưng những quy tắc xã giao cơ bản vẫn hiểu được, cậu và đối phương chưa quen biết, có một số chuyện, chỉ cần nghe là đủ, thực sự không cần phải nghiêm túc.

Điều quan trọng nhất hiện giờ là mua sắm sau giờ học, và tìm một công việc bán thời gian có thể kiếm tiền.

Căn phòng của La Tưởng là phòng trang trí hoàn chỉnh, mọi trang thiết bị đều đầy đủ, nhưng đồ dùng cá nhân thì vẫn phải tự mua, trước đây do phải lên lớp nên không có thời gian, bây giờ là cuối tuần, Từ Triều muốn nhân cơ hội này đi dạo một chút.

Về phần công việc bán thời gian, cậu có học bổng từ Đa trung, cùng với một số tiền đã tiết kiệm được từ việc làm thêm trước đó, mặc dù có thể lo được cho cuộc sống hiện tại, nhưng nếu có tình huống bất ngờ xảy ra, cậu thậm chí có thể cả tiền ăn cũng thực sự không đủ.

Đợi cuối tuần đi ra ngoài xem sao, Từ Triều ở trong lòng sắp xếp những việc cần làm, chờ tiếng chuông tan học.

Chỉ là không ngờ, tiếng của Hạ Nhuế còn vang lên trước cả tiếng chuông tan học.

“Từ Triều?” Giọng nói trong trẻo đột ngột vang lên bên tai, Từ Triều có chút mơ hồ ngẩng đầu, nhìn về phía âm thanh phát ra, cô gái một tay cầm bút, một tay chống lên quyển vở, sắc mặt bình thản nhìn cậu.

“Cậu có thể ở lại một chút sau giờ học không? Giáo viên chủ nhiệm bảo tớ giúp cậu kiểm tra tiến độ.”

Từ Triều nghe vậy, mới nhớ hôm qua lão Tiết đã nói với cậu, giáo trình của Đa trung và giáo trình của trường cũ không giống nhau, để tránh cậu không theo kịp hoặc quá khó khăn, đã tìm lớp trưởng Hạ Nhuế đến để trao đổi với cậu.

Cậu lúc đó thực sự đã từ chối, nói với lão Tiết khác biệt của giáo trình không ảnh hưởng nhiều đến cậu, cũng hoàn toàn không cảm thấy khó khăn, nhưng lão Tiết trong chuyện này lại rất cứng rắn, hoàn toàn không cho cậu cơ hội nói chuyện.

Hiện giờ ngay cả Hạ Nhuế cũng trực tiếp tìm đến.

Từ Triều có chút bất đắc dĩ, cậu thực sự không cần bổ sung tiến độ, cũng không muốn lãng phí thời gian cho những việc không cần thiết, quan trọng nhất là, cậu sợ có bất kỳ mối quan hệ nào với người khác.

“Xin lỗi, tớ thực sự không cần, cảm ơn cậu.”

“Thật sao?” Hạ Nhuế nghi ngờ nhìn cậu, “Nhưng lão Tiết nói giáo trình mà cậu học trước đây và chúng ta khác nhau rất lớn.”

“Thực sự không cần.” Từ Triều nở một nụ cười nhẹ, “Nếu không tin, tớ có thể đứng nhất trong bài kiểm tra đầu năm.”

Cậu…… có biết người đứng nhất hiện giờ đang ở trước mặt cậu không?

Hạ Nhuế ngẩn ra một chút, ánh mắt thật sự rơi trên mặt Từ Triều, chăm chú quan sát, muốn tìm ra một chút kiêu ngạo tự phụ từ cậu.

Nhưng không có gì cả.

Người đối diện nghiêm túc nhìn cô, tóc đen mềm mại dính bên má, ngược sáng không nhìn rõ biểu cảm của cậu, nhưng đôi mắt hơi tròn vừa đen vừa sáng, Hạ Nhuế cảm thấy như nhìn thấy một chú mèo con mới sinh, ánh mắt mang theo sự ngây thơ ướŧ áŧ.

Những suy nghĩ tò mò bỗng chốc bị dập tắt, cô nhún vai, nuốt lại những lời định tiếp tục thuyết phục, “Vậy thì chờ xem.”

Nói xong, cô nhẹ nhàng gõ nhẹ vào trán mình, “Còn một chuyện nữa, cậu cần mua đồng phục, kích thước của các bạn trong lớp đã được thống kê trước khi khai giảng, chỉ còn thiếu kích thước của cậu.”

“Có lẽ là size S……” Từ Triều do dự một chút.

“Quá chung chung. Chiều cao cân nặng bề rộng vai vòng eo vòng mông chiều dài tay chiều dài chân đều phải nói.”

Nói một hơi không ngừng nghỉ, Hạ Nhuế nhanh chóng quay đầu lướt nhìn về phía sau, rồi lại nghiêm túc nhìn Từ Triều.

“Hả?” Từ Triều bị một loạt từ ngữ này làm cho choáng váng, cậu nhìn về phía Lộ Lãng ngồi ở hàng ghế trước, rồi nhìn sang Yến Dương bên cạnh, không hiểu sao bộ đồng phục xanh trắng đồng nhất của học sinh toàn quốc lại cần nhiều thông tin đến vậy.

Cậu vẫn còn đang băn khoăn, Yến Dương lại nhìn thấy những hành động nhỏ của Hạ Nhuế rất rõ ràng, cười lạnh một tiếng, “Thôi đi, cậu ấy có thể còn gầy hơn Lê Hành nhiều.”

“Lớp trưởng, cậu đang thiên vị đấy.” Lộ Lãng ngồi ở hàng ghế trước nghe toàn bộ cũng nhìn Hạ Nhuế với vẻ chế nhạo.

Hạ Nhuế trừng mắt nhìn Lộ Lãng, rồi phản bác lại Yến Dương, “Cậu làm sao biết cậu ấy gầy hơn nhiều? Cậu có đo bao giờ đâu!”

Cô nói không chút khách khí, người khác sợ Yến Dương, nhưng cô thì không, mặc dù cũng không phải hoàn toàn không sợ, nhưng dù sao cô và Yến Dương cũng lớn lên trong cùng một viện, nhìn từ bên ngoài cũng có thể gọi là thanh mai trúc mã, huống chi, Yến Dương cũng sẽ không đánh phụ nữ.

Yến Dương quả thực không quá để tâm, chỉ giơ tay phải lên, ngón trỏ và ngón cái cách nhau một chút, cười như không cười nhìn cô, “Tôi thực sự không đo, nhưng vị trí của tôi và cậu ấy —— chỉ cách nhau một chút này thôi.”

Vừa nói, vừa tách hai ngón tay ra xa nhất có thể, “Còn cậu và Lê Hành, khoảng cách lớn như vậy.”

Hạ Nhuế:…… Chó thật.

Nhưng những gì mà Yến Dương nói đều là sự thật, cô nhất thời không tìm được lời nào phản bác, chỉ có thể liếc xéo đối phương một cái, rồi quay lại nói với Từ Triều: “Không cần báo cáo gì khác, chỉ cần nói chiều cao và cân nặng.”

Từ Triều nhìn hai người nói qua nói lại, không hiểu sao chủ đề lại chuyển sang giữa cậu và Lê Hành ai gầy hơn, cũng không hiểu Hạ Nhuế và Yến Dương đang tranh cãi điều gì, lúc nghe thấy lời của Hạ Nhuế, vừa định trả lời thì một giọng nói đã vang lên trước.

“Chiều cao 180, cân nặng 67.”