Chương 10

Editor: SoleilNguyen

Lê Hành tránh được những cú liên hoàn đá của Lộ Lãng, quay về chỗ ngồi tìm khăn ướt lau sạch tay, có chút thắc mắc nói: “Lớp trưởng không phải mẹ tao, sao mày lại để cô ấy quản tao?”

Lộ Lãng:…...

Gã nhăn mặt, từ bàn của Lê Hành giật lấy một chiếc khăn ướt, ngồi xuống vị trí tập trung lau mặt, không thèm để ý đến hắn nữa.

Ha, trên đời có tình cảm chân thật, có tình yêu chân thật, tại sao hắn lại không suy nghĩ mà phải để ý đến cái tên ngốc nghếch đáng phải độc thân này?

Yến Dương tự chế giễu xong Lộ Lãng thì dựa vào ghế không nói gì, trông như đang xem Lộ Lãng và Lê Hành đùa giỡn, nhưng ánh mắt lại vô tình liếc sang vị trí bên cạnh.

Từ Triều vẫn chưa đến.

Những người được Đa trung mời đều là học sinh giỏi, chưa kể đến Từ Triều được mời giữa chừng, chắc chắn là học sinh giỏi chưa từng có, Yến Dương trong lòng thầm nghĩ, học sinh giỏi chắc chắn không thể đến muộn ngay ngày thứ hai khai giảng chứ?

Nhưng nhìn Từ Triều hôm qua đối diện với nam nhân có khuyên mũi bình tĩnh như vậy, không chừng cậu thực sự là một học sinh giỏi không đi theo lối mòn. Nghĩ đến nam nhân có khuyên mũi, Yến Dương lại trở nên nghiêm túc, không lẽ sáng nay Từ Triều bị chặn lại?

Nhóm côn đồ đó không phải sinh hoạt về đêm sao? Có thể dậy sớm như vậy?

Hắn nghĩ ngợi mông lung, lại cảm thấy không thể tiếp tục chờ đợi được nữa, vừa định đứng dậy, đã bị âm thanh bất ngờ bên tai làm cho giật mình.

“Yến Dương, Từ Triều đâu?” Lão Tiết không một tiếng động xuất hiện bên cạnh Yến Dương, vỗ vai hắn.

“Tối qua thầy ăn bao nhiêu con ma mà đi đứng lại yên tĩnh thế này!”

“Nếu em không làm chuyện xấu thì em sợ cái gì?” Lão Tiết chỉ vào bên cạnh hắn, “Hỏi em đó, Từ Triều đâu?”

Yến Dương chỉ vào mình, rồi chỉ vào vị trí của Từ Triều, “Em và cậu ấy, hôm qua mới gặp lần đầu, làm bạn cùng bàn chưa đầy nửa ngày, biết tên cậu ấy đã là tốt lắm rồi, sao em còn biết cậu ấy đi đâu?”

“Hơn nữa, thầy là giáo viên chủ nhiệm của cậu ấy, chắc chắn không thể không có thông tin liên lạc của cậu ấy chứ?”

“Há!” Lão Tiết vỗ đùi, “Tôi thật sự bận rộn đến mức lú lẫn, đúng đúng đúng, tôi sẽ gọi cho em ấy.”

Ông lấy điện thoại ra, bấm bấm vài cái, vừa định nhấn nút gọi thì nghe thấy tiếng báo cáo từ cửa truyền đến.

Từ Triều đang đứng ở cửa lớp, có lẽ cậu vừa chạy đến, hiện tại đang cố gắng kiềm chế hơi thở để trông không bị thở dốc quá mức, gương mặt đỏ bừng sau khi vận động, tóc mai cũng bị mồ hôi làm ướt, dính lại bên má, khiến làn da cậu trông trắng hơn vài phần, lúc này hơi cúi đầu, vô tình có chút đáng thương.

Lão Tiết không chịu nổi, lập tức vẫy tay gọi Từ Triều vào, “Mới khai giảng đến muộn một chút cũng là bình thường, nhưng lần sau không được như vậy nữa nhé. Còn nữa, đừng chạy nhanh như vậy, lỡ có chuyện gì thì sao!”

Những gì ông nói tuy là trách móc, nhưng giọng điệu lại rất nhẹ nhàng, khiến Lộ Lãng ở hàng ghế đầu không nhịn được mà lẩm bẩm, “Sao lúc em đến muộn thì thầy lại dữ dằn như kim cang La Hán vậy……”

“Thằng nhóc thúi ai cho em lên tiếng, tập trung làm bài đi!” Lão Tiết vỗ một cái vào trán Lộ Lãng, Lộ Lãng ôm đầu quay lại, không phục mà biện minh: “Em nói đều là thật mà, anh Tiết thầy ——”

Lộ Lãng đột nhiên im bặt, Từ Triều đã ngồi xuống và đang nhìn gã. Đôi mắt tròn xoe của cậu lúc này hơi mở lớn, con ngươi vừa đen lại vừa sáng, có lẽ vì mồ hôi làm cay mắt, khóe mắt hơi đỏ lên, từ góc nhìn của Lộ Lãng, cậu như vừa mới khóc, cả người trông rất ủy khuất và vô tội.

“…… Làm rất đúng.” Lộ Lãng khô khan bổ sung nốt câu còn lại, nhanh chóng quay đầu nhìn về phía trước.

Không thể trách gã không kiên định, Lộ Lãng trong lòng nghiêm túc nghĩ, đều tại cậu quá đẹp.

Đệt!

Một thằng con trai đẹp như vậy làm gì!