Chương 17

Editor: SoleilNguyen

Lê Hành đứng sau Hạ Nhuế, thản nhiên dùng khuỷu tay tựa lên vai Hạ Nhuế, tò mò mà nhìn họ.

Chuông tan học đã reo được mười phút, nhóm người này vẫn đứng lại thì thầm với nhau, hắn nóng lòng kéo Lộ Lãng đi quán net chiến đấu, không thể chờ đợi được nữa, liền tiến tới bên bàn của Yến Dương, vừa lúc nghe thấy câu cuối cùng của Hạ Nhuế.

Hầu như là phản xạ tự nhiên, hắn tiếp lời, nói xong, nhẹ nhàng đυ.ng vào Hạ Nhuế, “Hỏi mấy cái này làm gì vậy, lớp trưởng?”

Hạ Nhuế khẽ cứng người lại, không đáp lời, Lộ Lãng thì phản ứng rất nhanh nói: “Có hỏi cậu đâu, nói nhiều quá.”

“Tôi có phải là tiếp lời đâu, tôi đang nghiêm túc trả lời câu hỏi mà,” Lê Hành cười gian, cố tình kéo dài giọng, “Nói gì thì nói, tôi cũng đã qua 180cm rồi, không giống ai đó ——”

“Thằng lùn 178cm!”

“Chết tiệt!” Lộ Lãng “vù” một cái đứng dậy, đưa tay định đánh, chỉ là tay vừa mới đưa ra một nửa, đã bị Hạ Nhuế đứng giữa hai người họ chặn lại.

Hạ Nhuế mỉm cười nhìn Lộ Lãng, dùng cuốn vở chắn tay đối phương, “Anh Lãng, quân tử động khẩu không động thủ nhé.”

Lộ Lãng lườm một cái, gã cũng không thật sự tức giận, chỉ là không thích cái vẻ mặt láu cá đó của Lê Hành, không nhịn được muốn đánh hắn.

“Lớp trưởng, cũng không cần bảo vệ vậy chứ!”

“Bảo vệ gì chứ, đừng nói bậy.” Hạ Nhuế nghiêm mặt nói: “Tớ làm vậy là để duy trì tình bạn hòa hợp giữa các bạn học, giúp các cậu sống hòa thuận với nhau.”

“Còn nữa, điểm chính bây giờ là Từ Triều, đừng lạc đề.”

Từ Triều:…… Thực ra các cậu không cần phải quan tâm đến tôi.

Cậu nhìn ánh mắt Hạ Nhuế nhìn về phía mình, suy nghĩ hai giây, “182, 61…… đi.”

Lời vừa nói ra, phản ứng của bọn Lê Hành lại lớn nhất. Vẻ mặt Lộ Lãng không thể tin nổi nhìn cậu, “Cậu trông cũng không giống vậy mà?!”

“Mặt 1 mét 5.” Lê Hành nhanh chóng thêm vào.

Hạ Nhuế nhẹ nhàng khẽ đυ.ng hắn một cái, Lê Hành lập tức sửa lời: “Tôi nói là cậu trông rất dễ thương.”

Từ Triều im lặng hai giây, cuối cùng không nói thêm gì. Cậu thực sự muốn nói gần đây hình như mình lại cao thêm một chút, nhưng nhìn ánh mắt sắc bén của ba người trước mặt, vẫn đem lời nói nuốt trở vào.

Hạ Nhuế gạch bỏ size S trên cuốn vở, đổi thành L, nói với Từ Triều: “Cậu mặc size S không được, quần chắc chắn sẽ ngắn, tớ đổi cho cậu size L, tuy sẽ rộng hơn một chút, nhưng mà so với ngắn thì vẫn tốt hơn chứ.”

Từ Triều gật đầu, biểu thị mình không vấn đề gì.

Yến Dương dựa nghiêng vào tường, vẫn chưa nói gì, hắn ngồi cạnh Từ Triều, không thấy bất ngờ về chiều cao của cậu, nhưng…… Hắn biết Từ Triều khá gầy, chỉ là không ngờ lại gầy như vậy.

Người kia đang chăm chú nghe Lộ Lãng nói chuyện, một tay lướt qua cặp sách trong lòng, đặt lên bàn học, bị mặt bàn màu nâu nhạt làm nổi bật làn da thêm trắng trẻo, ánh mắt Yến Dương dọc theo khuỷu tay trượt xuống, ngón tay mảnh dài, khớp ngón rõ nét nhưng không lồi lên, lúc này hơi co lại, làm cho các mạch máu xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên.

Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại ở cổ tay, đường cong mượt mà, xương cổ tay nhô lên, đeo một sợi dây đỏ, hai thứ tương phản làm cho cổ tay càng thêm mảnh khảnh. Yến Dương không nhịn được nắm chặt hai lần, cảm thấy mình chỉ cần hơi dùng sức là có thể bẻ gãy cổ tay mảnh khảnh đó.

Quá gầy.

Yến Dương không nhịn được nhíu mày, không lẽ cậu thật sự không có tiền ăn cơm?

Từ Triều hoàn toàn không biết suy nghĩ của người ngồi bên cạnh đã bay đến Thái Bình Dương, sau khi xác nhận với Hạ Nhuế không còn chuyện gì khác, liền xách cặp lên, chuẩn bị lao thẳng đến siêu thị.

Cậu vừa đứng dậy, Yến Dương cũng lập tức đứng dậy theo, bước một bước ra ngoài, nhường chỗ trống phía sau. Từ Triều ngẩn người một chút, khi đi qua sau lưng Yến Dương, nhỏ giọng nói một câu cảm ơn.

Yến Dương nhìn bóng lưng Từ Triều biến mất ở cửa, vẫy tay với mấy người trước mặt, ý bảo giải tán, còn mình thì từ ngăn kéo lấy ra bộ sạc, cứ như vậy chuẩn bị về nhà tay không.

Lê Hành không chịu từ bỏ, “Thật sự không đi quán net?”

“Tao đã đi quán net bao giờ đâu?” Yến Dương hỏi ngược lại.

“Cũng đúng.” Lê Hành cười gượng một tiếng, “Vậy thì khi nào về nhà cùng chơi game nhé?”

“Để sau hãy nói.” Yến Dương không kiên nhẫn vẫy tay, chân dài bước ra khỏi lớp học, rời đi không chút lưu luyến.

Hạ Nhuế vỗ vai Lê Hành, nhìn vẻ mặt khổ sở của Lộ Lãng và Lê Hành, thở dài thay cho cả hai.

“Thật là một người đàn ông vô tình.”