Chương 1

Editor: SoleilNguyen

Tháng Chín, đúng là thời điểm nóng nhất ở Dung Thành.

Mặt trời chói chang không có gì che khuất treo trên bầu trời, đường nhựa nóng đến mức có thể chiên chín một quả trứng ngay lập tức, sức nóng xuyên qua lớp đế giày thật dày từ chân thẳng lên đầu, làm người ta choáng váng. Trên đường ngay cả xe cộ cũng rất hiếm thấy, huống chi là người đi bộ.

Nhưng lúc này phố Dung lại là một ngoại lệ.

Những tán cây đa rậm rạp che khuất phần lớn ánh sáng mặt trời, để lại những bóng cây lốm đốm cho mọi người nghỉ mát, những học sinh mặc đồng phục xanh trắng tụ tập thành từng nhóm ríu rít chuyện trò, trong khi các bậc phụ huynh thì bận rộn chuyển hành lý từ xe xuống.

Tiếng còi xe và tiếng nói chuyện của mọi người vang vọng khắp con phố, toàn bộ phố Dung ồn ào đến không thể tưởng tượng nổi.

Hôm nay là ngày khai giảng của trường trung học Dung Thành.

Trường trung học Dung Thành, ngôi trường có bề dày trăm năm ở Dung Thành, cơ sở vật chất đầy đủ, đội ngũ giáo viên mạnh mẽ, nhưng đánh giá lại cực kỳ phân cực.

Không có gì khác, chỉ vì tiêu chuẩn nhập học của trường trung học Dung Thành chỉ có hai tiêu chí: Học giỏi, hoặc đặc biệt giàu có.

Dưới ánh nắng mặt trời, những chữ rồng bay phượng múa "Trường trung học Dung Thành" to lớn rực rỡ, Yến Dương từ trên xe bước xuống, nhận lấy ba lô từ vệ sĩ đưa cho, có chút không tập trung nhớ lại lời lải nhải của chú Chu suốt cả chặng đường.

Nghe nói bố hắn lại quyên góp cho trường vài tòa nhà.

Yến Dương nhìn vào biển hiệu chói mắt dưới ánh mặt trời, ý tứ không rõ “Chậc” một tiếng.

Tốt thôi, có thể khiến bố hắn phải tiêu tiền thì chính là trường tốt.

****

Lớp 11A.

Yến Dương nhìn bảng chỉ dẫn lớp quen thuộc, dừng lại một chút ở cửa, nhưng không đi vào, chỉ nghiêng đầu nhìn vào bên trong, rồi lại tiếp tục đi tới.

Lớp 11A gần như ở cuối hành lang, bên cạnh là cầu thang, bên trái nữa là văn phòng giáo viên, Yến Dương liếc nhìn bảng tên trên cửa, hét một tiếng vào bên trong.

“Lão Tiết.”

Trên bàn làm việc gần cửa, một người đàn ông mặc đồ đen đang cúi xuống viết gì đó, nghe vậy liền quay đầu lại nhìn Yến Dương.

Yến Dương bị cái nhìn đột ngột của ông làm giật mình, biểu cảm có chút không kiên nhẫn, “Sao mà giật mình vậy, làm em hết hồn.”

Lão Tiết đứng dậy, tiện tay dùng tài liệu cuộn lại gõ nhẹ vào vai Yến Dương, “Thằng nhóc không biết lớn nhỏ, em không có việc gì thì vào văn phòng làm gì?”

“Em……” Yến Dương ngập ngừng, đầu óc xoay vài vòng nhưng vẫn không nghĩ ra lý do tại sao lại đến văn phòng giáo viên, chỉ đành quy kết là do trời quá nóng làm hắn phát điên, “Không có gì, thầy cứ coi như em có bệnh thần kinh đi.”

Hắn vung tay, vừa định xoay người chuẩn bị rời đi thì trên tay đã có thêm một chồng tập bài dày cộp.

“Vừa lúc, thầy sắp dẫn đến một học sinh mới, em giúp thầy mang những thứ này qua cho Hạ Nhuế, bảo em ấy phát cho mọi người.”

Học sinh mới? Yến Dương ngẩn người một chút, mặc dù Dung Trung có thói quen tuyển học sinh, nhưng thường là vào đầu năm lớp 10, hiếm có học sinh lớp 11 lại chuyển đến Dung Trung…… Hắn lại nhìn chồng bài tập trong tay, thôi, cũng không liên quan gì đến hắn.

Trong lớp đã có khá nhiều người, lúc này đang hăng hái chia sẻ tiến độ bài tập của nhau, khắp nơi đều là tiếng kêu “Bài tập xong chưa? Mau cho tớ chép với!” “Ai da, đúng sai không quan trọng, có viết là được!”

Đủ loại giọng nói đan xen vào nhau, Yến Dương cảm thấy khó chịu vô cùng, hắn ném tập bài cho Hạ Nhuế, sau đó đột nhiên đạp một cái vào bàn.

“Ồn chết đi được.”

Trong lớp ngay lập tức im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, mọi người hai mắt nhìn nhau, nhìn trời nhìn đất, nhưng không ai dám nhìn Yến Dương.

Nực cười, nếu nói học sinh giàu có ở Dung Trung cũng được phân cấp, thì Yến Dương chính là đỉnh cao của kim tự tháp, ngay cả giáo viên cũng chỉ mở một mắt nhắm một mắt, không dám quản quá nhiều.

Hơn nữa, cuối học kỳ 1 cảnh tượng một học sinh lớp bên cạnh quấy rối các bạn nữ lớp họ và bị Yến Dương bắt gặp đè đánh đến nỗi mất nửa cái mạng vẫn còn in đậm trong tâm trí, bây giờ ai cũng không dám chọc giận hắn.

Yến Dương trong sự im lặng đi đến hàng ghế cuối cùng, vừa ngồi xuống đeo tai nghe lên, lão Tiết đã dẫn một người vào lớp.