“Sức khỏe phu quân cháu không tốt, là chuyện ai cũng biết. Dù đã hết lòng chăm sóc vẫn không thể khiến phu quân khỏe mạnh là lỗi của cháu dâu. Nhưng cháu dâu không hại phu quân, càng không thể để người ngoài cướp đi tâm huyết cả đời của chàng ấy!”
“Nhị thúc cờ bạc gây nợ, khi phu quân còn sống đã nhiều lần nể tình thân thích mà đứng ra trả thay. Nhị thúc không mang ơn đã đành! Sao có thể vu oan cho nương tử của chàng ấy chứ?”
Mộng Hà nói đến đâu, đôi mắt Lý Nhị Gia trừng lớn đến đó. Vừa mở miệng phản bác thì Mộng Hà đã tiếp lời.
“Tài sản mà phu quân để lại, cháu dâu nhất quyết không để lọt vào tay kẻ tham lam!”
“Phu quân cháu cả đời cần mẫn, gây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng. Nay cháu nguyện hiến tặng một nửa sản nghiệp của phu quân để tu sửa từ đường, nuôi dưỡng con cháu trong tộc học hành, rèn luyện, tiếp tục rạng danh tộc phả!”
“Nhưng một nửa còn lại...”Giọng nàng đột ngột trầm xuống: “Cháu xin giữ lại để nuôi dưỡng nhi tử Lý Dịch và đệ phu Lý Trừng. Một đứa còn thơ, một đứa còn non dạ. Nếu không có ai chống đỡ, e là sẽ bị người ta vùi dập không thương tiếc.”
Dừng một chút, nàng dập đầu thêm một lần, máu đỏ thấm ướt nền gạch: “Cháu lập lời thề độc: nếu dám tái giá, trời tru đất diệt! Nếu bỏ rơi con côi, tổ tiên không dung! Chỉ xin Tộc trưởng bảo toàn danh phận chủ mẫu cho cháu, để cháu có danh chính ngôn thuận nuôi dưỡng hai đứa trẻ này thành người.”
Cả linh đường nghẹn lại.
Tiếng xì xào nhỏ dần.
Một phụ nhân lẩm bẩm: “Mẹ góa con côi mà chịu dâng nửa gia tài cũng là có lòng vì tộc!”
Tộc trưởng siết chặt gậy trúc trong tay. Đôi mắt ông ta lướt qua đám người vừa xông vào linh đường ban nãy, rồi dừng lại ở Lý Nhị Gia.
“Ta sống đến từng tuổi này, còn hiếm thấy kẻ nào không máu mủ ruột thịt, mà dám dâng gia sản để lo việc tộc họ.”
“Vậy mà các người là thân thích ruột rà lại mang miệng vu vạ, tay định đánh người! Các người còn mặt mũi nào mang họ Lý nữa?”
Ông ta gằn từng chữ, ánh mắt sắc như dao: “Nay ta lập lời tuyên trước linh đường Lý Trạm, Mộng Hà là chính thê của Trạm Nhi, là đương gia chủ mẫu. Từ nay, bất kỳ ai vô lễ với nàng, tức là vô lễ với Tộc trưởng, với dòng họ!”
Nghe đến đó, sắc mặt Lý Nhị Gia đen sì như đáy nồi.
Nhưng ông ta còn chưa kịp nói gì thêm thì Mộng Hà lại chắp tay hướng về phía Tộc trưởng: “Cháu biết, chuyện cháu báo quan khiến Lý thị mất mặt. Nhưng hôm nay xin nể tình Tộc trưởng có mặt, cháu sẽ cho người đến nha môn rút đơn kiện. Mong Tộc trưởng rộng lượng, tha cho Nhị thẩm một con đường sống.”
Tộc trưởng nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng gật đầu: “Thế thì để ta ra mặt, việc này coi như bỏ qua. Nhưng nếu còn kẻ nào trong họ Lý lén ra tay, tự chịu gia pháp!”
Cả linh đường đồng loạt thưa vâng, không một ai dám phản đối lệnh Tộc trưởng.
Mộng Hà cúi đầu che giấu ánh mắt lạnh lẽo hệt như tuyết tháng chạp. Dù có máu rỉ xuống nàng vẫn giữ nguyên tư thế.
Nàng biết rõ hôm nay nàng không cầu xin sự che chở, mà ép người khác phải lựa chọn phe. Nếu không giữ nàng, dòng họ sẽ mất hết thể diện vì đã đẩy một quả phụ yếu đuối vào đường cùng.
Gió thổi qua cửa lớn, thổi bay tàn nhang đang cháy dở khiến nó vương trên mái tóc của Mộng Hà.