Giữa lúc đó, một tiếng quát vang như sấm rền giữa linh đường: “Đủ rồi!”
Tất cả ánh mắt cùng lúc xoay về phía cửa chính. Lý Nhị Gia khựng lại, gương mặt từ đỏ au chuyển sang trắng bệch. Ngay cả Mộng Hà cũng khẽ cúi đầu, ánh mắt xẹt qua một tia chút toan tính.
Người vừa xuất hiện, chính là Tộc trưởng của Lý thị, Lý Chấn Hòa. Đồng thời cũng là người đứng đầu nhánh chính. Xưa nay ông ta vốn không dễ rời khỏi nhà tổ, nếu đó không phải việc cực kỳ hệ trọng.
Tộc trưởng mặc trường bào xanh đậm thêu hình tùng lão, râu bạc dài, dáng người vẫn thẳng tắp dù tuổi đã ngoài thất thập. Ông ta sải bước vào linh đường, uy nghi đến mức cả đám người xúm tụ lại vừa nãy đều lùi xuống theo bản năng.
Ánh mắt ông ta quét một lượt, cuối cùng dừng lại ở Mộng Hà đang đứng phía sau hàng gia đinh, trên trán nàng vẫn còn dấu máu thấm qua lớp băng trắng.
Ông ta trầm giọng hỏi: “Là ai làm loạn trong linh đường của A Trạm? Người vừa đi, xác còn chưa lạnh mà các ngươi đã nhịn không nổi muốn xâu xé nhau rồi sao?”
Không ai lên tiếng.
Không khí lặng ngắt như tờ.
Mộng Hà nương theo thế, liền quỳ xuống hành lễ: “Cháu dâu bất tài, xin thỉnh an Tộc trưởng!”
Giọng nàng không lớn, nhưng vì linh đường im bặt nên từng chữ như nhát chém rơi vào lòng người.
“Tộc trưởng đến kịp thật khéo, nếu chậm thêm chút nữa, e là cháu dâu đã bị Lý Nhị Gia đánh đến chết, có oan ức cũng không thể kêu cứu ai rồi.”
Nàng đưa tay lên đầu, kéo nhẹ dải băng trắng ra, vết thương rỉ máu hiện rõ khiến mọi người sửng sốt.
Một phụ nhân thất thanh: “Trời ơi, máu vẫn chưa ngừng... thế mà nãy giờ...”
Mộng Hà ngẩng đầu, đôi mắt đen thẳm như phủ một tầng sương: “Cháu dâu không dám lớn tiếng. Dẫu gì cũng là phận mẹ góa con côi, thân lại mới vào phủ chưa bao lâu. Nhưng hôm nay là ngày phu quân cháu nhập mộ, người trong phủ chưa kịp lau nước mắt thì đã có người xông vào đòi chia tài sản, còn vu oan cho cháu dâu tội sát phu. Thử hỏi thế gian này có đạo lý nào như thế không?”
Lý Chấn Hòa trầm mặc.
Còn đám người Lý Nhị Gia thì như phát điên, liên tục phân bua: “Tộc trưởng, xin đừng nghe ả tiện nhân này nói bậy. Hôm qua ả còn cho quan sai ập vào phủ bắt phu nhân nhà ta, đến nay bà ấy vẫn còn trong lao dịch. Thấy chuyện quá quắt như vậy, ta không kìm được lòng và xông vào hỏi tội. Dù gì phu nhân ta cũng là Nhị thẩm của phu quân ả, mà ả chẳng nể nang. Còn vu khống bà ấy hãm hại ả hòng cướp tài sản. Tộc trưởng, không thể bỏ qua chuyện này được!”
“Rồi còn cái chết của Lý Trạm nữa, ả mới vào phủ nửa năm đã hại chết phu quân mình. Ả là đồ sao chổi, là đồ tiện phu, là thứ sát chồng. Thứ xui xẻo như vậy mà còn dám ngông cuồng tự nhận mình là đương gia chủ mẫu Lý phủ? Tộc trưởng, nhất định phải trừng trị ả, cạo đầu bôi vôi, nhốt vào l*иg heo thả sông!”
“Đúng thế, đúng thế!”
Mộng Hà biết, bây giờ là lúc nàng phải đánh đòn mạnh nhất. Nếu nàng không thể làm Tộc trưởng về phe mình thì mọi thứ nàng chuẩn bị sẽ tan thành mây khói.
Nàng ngẩng đầu, dập đầu ba cái thật mạnh đến mức máu lại thấm qua lớp vải trắng, rồi cất giọng rõ ràng: “Cháu dâu cầu xin Tộc trưởng làm chủ!”