Mộng Hà thẳng lưng, ánh mắt sắc bén như gươm: “Còn về chuyện báo quan, khi đó ta đã bị đẩy xuống cầu thang hôn mê bất tỉnh. Không phải ta báo, mà là phu quân trước khi chết đã căn dặn người bên cạnh. Nếu có điều gì bất trắc, hãy tìm công đạo cho ta. Bọn nha sai tới là do quản sự thân tín của phu quân đi báo. Còn việc bắt ai, tra ai, ấy là việc của quan phủ, không phải ta có quyền can dự.”
Mấy lời ấy khiến không khí khựng lại một khắc.
Nhưng Lý Nhị Gia lại gằn lên, bàn tay nổi gân siết chặt: “Cho dù vậy, một quả phụ dám đứng ra kiện trưởng bối trong họ, thì đã là đại nghịch bất đạo rồi! Lại còn lôi kéo người ngoài vào gia sự Lý gia, tội ấy đáng chết! Ngươi có biết bao nhiêu người trong tộc đòi mở sảnh đường để xét xử ngươi không?”
Mộng Hà cười khẩy: “Vậy thì ta hỏi lại. Ai là người đứng sau giật dây để Nhị thẩm đẩy ta xuống lầu, giữa lúc thi thể phu quân còn chưa kịp liệm? Ai lập tức xông vào đòi chia gia sản? Ai mượn danh nghĩa trưởng bối mà cố tình nhắm vào một quả phụ không nơi nương tựa?”
Tiếng rì rầm lần nữa dậy lên. Một số người bắt đầu liếc nhìn nhau.
Mộng Hà tiếp lời, giọng lạnh như nước giếng sâu: “Hay là Nhị thúc đang nóng ruột vì con nợ thúc thuê đang chầu chực ngoài hẻm sau? Ta còn chưa kể chuyện năm ngoái có người giả mạo lệnh bài của Lý Trạm mang đi cầm mấy sổ vải quý từ kho Cẩm Thịnh. Sổ sách trong tay ta vẫn còn ghi rõ chữ ký ai đứng tên.”
Lý Nhị thúc cứng họng. Ông ta lao tới, tay giơ lên định tát thẳng vào mặt nàng.
“Con ranh! Ngươi... Ngươi dám...!”
Nhưng một gia đinh trung niên lập tức bước tới, chắn ngang: “Nhị gia, xin ngài bình tĩnh! Đây là phủ Lý gia nhà ta, không phải phủ nhà ngài. Đại phu nhân hiện là đương gia chủ mẫu, không phải người mà ngài muốn đánh là đánh đâu!”
Không chỉ mình ông ta mà cả những gia đinh khác cũng lập tức xông đến, che chắn Mộng Hà phía sau.
Lý Nhị Gia giận đến run người. Ông ta quay đầu ném ánh mắt đầy căm phẫn vào bọn người theo sau: “Chúng mày còn đứng đó làm gì? Không bắt nó lại, đến lúc họp tộc thì ăn nói ra sao?”
Nhưng những kẻ theo sau giờ cũng e ngại Không ai ngờ, một quả phụ trẻ tuổi lại có thể đứng giữa vòng vây mà không run. Lại còn được đám gia nhân trong phủ công nhận, làm chủ tình thế khiến bọn họ không thể khống chế nàng.
Mộng Hà thản nhiên lui một bước, chắp tay trước linh vị, cúi đầu thấp xuống.
“Phu quân, nếu chàng ở nơi chín suối có linh thiêng, xin hãy làm chứng cho Mộng Hà. Ta không phụ chàng, cũng không phụ phủ đệ này. Ta nhất định sẽ bảo vệ Tiểu Dịch và A Trừng. Dẫu có bị vu oan giá họa, cũng nhất định không để họ cướp lấy gia sản nhà ta.”