Mộng Hà quỳ thẳng người trước linh vị phu quân. Tâm trí lại lặng lẽ đảo cuộn, chẳng bình lặng như vẻ ngoài. Nàng biết rất rõ, sóng gió thực sự chưa bắt đầu.
Quả nhiên, một tràng ồn ào từ phía ngoài vọng vào, âm thanh dẫm nện thô bạo, lời quát tháo sắc như roi quất: “Đây là linh đường của Lý gia, không phải nơi cho thứ đàn bà sát phu dối trá quỳ khóc giả nhân giả nghĩa!”
Mộng Hà không xoay người lại, chỉ khẽ mở mắt. Bước chân hỗn loạn mỗi lúc một gần, rồi ập thẳng vào linh đường. Người dẫn đầu là một nam nhân trung niên râu quai nón, khí sắc đầy phẫn nộ. Đó là Lý Nhị Gia, Nhị thúc của Lý Trạm.
Theo sau ông ta là vài thân thích trong họ, mặt ai cũng lộ vẻ hằm hằm, như thể đã định sẵn tội danh rồi chỉ chờ phán quyết.
“Ngươi quỳ ở đây làm gì, hả?” Lý Nhị thúc chỉ tay vào nàng, gằn giọng: “Sát phu thì phải theo gia pháp xử tội, còn mặt mũi nào đứng trước linh vị mà làm trò khóc lóc?”
Tiếng xì xào dậy lên trong đám đông.
Một phụ nhân đi theo thút thít phụ họa: “Nghe nói là hôm qua Nhị thẩm đến phủ giúp đỡ, thì nó đã mượn tay người ngoài vào bắt Nhị thẩm! Có con dâu nhà ai mà tang chưa hết ba ngày mà đã dám rước nha sai vào cửa?”
Một người khác lên tiếng: “Chẳng trách Lý Trạm chết bất đắc kỳ tử, có khi nào là do bị người đầu gối tay ấp bức chết không?”
“Chuyện gì thế?”
“Thì đấy, người ta bảo xưa nay Lý gia thịnh vượng, phu thê cưới nhau chưa quá nửa năm, Lý Trạm bệnh thì có bệnh thật, nhưng cũng là do nàng ta quản quá nghiêm. Phu quân vừa mất, chưa ba ngày đã ra tay với người trong họ, còn chẳng buồn khóc than…”
Giữa muôn vàn ánh mắt đổ dồn, Mộng Hà từ từ đứng dậy. Áo tang trắng toát lặng lẽ rũ xuống, làm nổi bật nét mặt điềm đạm đến lạnh lùng của nàng.
Nàng không thể sợ hãi, nếu nàng run sợ tức là nàng thua. Hiện tại nàng là một góa phụ đối diện với bầy sói mang danh thân thích.
“Ta không sát phu!” Nàng cất giọng nói: “Càng không hại người. Lý Trạm huynh ấy qua đời do bệnh phổi lâu năm, có chẩn mạch, có đơn thuốc, có ghi chép của lang y trong phủ. Nếu Nhị thúc cần, ta có thể cho người trình tất cả ra.”
“Câm miệng!” Lý Nhị Gia quát: “Ngươi tưởng giỏi biện bạch là thoát được sao? Ai cũng biết ngươi vào phủ chưa bao lâu, Lý Trạm đã yếu hẳn đi! Tâm bệnh sinh thể bệnh, chắc là do bị ngươi làm cho mệt mỏi!”
“Không có bằng chứng mà vu tội, là tội phỉ báng người đã khuất.”